Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.
Đa tạ đại tướng quân.” Nàng đưa tay định lấy thỏi bạc kia thì Úy Đông Đình đã nắm tay lại, giữ chặt ngân lượng. Đầu ngón tay mềm mại của nàng vừa chạm vào mu bàn tay y thì như bị điện giật, lập tức rụt lại.
Úy Đông Đình mỉm cười nhìn nàng: “Tiểu Tô, ngươi đi nấu cho ta một tô mì đi.”
“Tôi?” Vân Phỉ chỉ vào mũi mình, nụ cười cứng đờ, mắt trợn tròn xoe.
Úy Đông Đình gật đầu, đặt thỏi bạc vào tay nàng: “Đi đi.”
Vân Phỉ nắm chặt thỏi bạc, mặt cười tươi, lòng thì bối rối. Giỡn gì vậy chứ, xuống bếp ư? Ngay cả việc may vá thêu thùa cơ bản nhất của tiểu thư khuê các bổn tiểu thư còn chưa tinh thông, loại hình nghệ thuật thể hiện tính mẹ hiền vợ đảm như vào bếp, đúng là lĩnh vực trước nay chưa từng tiếp xúc.
Nàng nuốt nước miếng, mắt đảo vài vòng, cười hề hề: “Ăn không ngon thì đại tướng quân không được đòi tiền lại đâu đấy.”
Úy Đông Đình nghiêm túc gật đầu: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không đòi tiền lại.”
Vân Phỉ nghiến răng, không dứt bỏ được tình yêu đối với ngân lượng nên quyết tâm xoay người vào bếp.
Phục Linh vừa nghe thấy nàng định đích thân nấu mì hành thì ngạc nhiên đến độ hai mắt như có đầy hành băm.
Vân Phỉ xắn tay áo lên: “Em hướng dẫn, ta làm.”
Phục Linh vội nói: “Tiểu thư, hay để em làm cho, bưng ra đó ngài ấy cũng đâu biết phải cô làm hay không?”
Vân Phỉ hăng hái nói: “Ra làm ăn thì chữ tín là quan trọng nhất, nếu ta đã nhận lời hắn thì phải tự tay làm, dù sao có khó ăn hắn cũng không đòi tiền lại.” Nói xong, nàng múc một muỗng muối thật to cho vào nồi.
Môi Phục Linh giần giật: tiểu thư, rốt cuộc thì Úy tướng quân đắc tội cô chỗ nào mà cô định cho người ta chết mặn thế.
Không lâu sau, Vân Phỉ bưng một tô mì ra.
Úy Đông Đình đang nói chuyện với Tống Kinh Vũ bỗng nhiên im bặt. Tô mì này đặc sệt, nát bét như hồ, gần như không có nước, vừa nhìn là đủ làm cho người ta hết muốn ăn. Nấu kiểu này mà còn dám mang ra bán, ngay cả Tống Kinh Vũ cũng thấy xấu hổ. Nhưng từ một khía cạnh khác mà nhìn thì tô mì này quả thật do chính tay Vân Phỉ nấu.
Vân Phỉ cười gượng gạo: “Tay nghề không được tốt lắm, xin tướng quân thông cảm cho.” Đặt tô mì xuống, nàng biết thân biết phận rút lui ngay.
Úy Đông Đình thở dài một hơi, lấy hết can đảm gắp một đũa, sau đó ăn một miếng rồi đặt đũa xuống.
Vân Phỉ ngồi sau quầy hàng, lấy tay che mặt, giả vờ như đang nhìn sổ sách. Một lát sau, nàng chột dạ ngước đầu lên, liếc một cái về phía Úy Đông Đình, không ngờ y cũng đang nhìn nàng.
Nàng cố nở nụ cười gượng, vội vã cúi đầu xuống. Qua tiếp một lát, lại lơ đãng bắt gặp ánh mắt của y. Điều này thật khác thường, hình như hôm nay y nhìn nàng hơi nhiều à, mà cũng hơi lâu nữa.
Vân Phỉ vẫn cứ mỉm cười, nhưng lòng thì đang hồi hộp, cứ cảm thấy ánh mắt y giống như một con dao mỏng dính, từ từ nạy lớp mặt nạ của nàng lên.
Nàng vô thức sờ lên mặt, không có gì khác thường, mặt nạ vẫn đang còn trên mặt. Nhưng ánh mắt sắc bén của Úy Đông Đình đúng là làm người ta căng thẳng, thế nên nàng không yên tâm, vội xoay người vào bếp, đổ một thau nước để soi thì thấy mặt nạ vẫn không có vấn đề gì.
Lúc nàng đi ra, Úy Đông Đình đã đứng dậy, Tống Kinh Vũ tiễn y ra cửa, nói với vẻ áy náy: “Tướng quân đi thong thả.”
Vân Phỉ vội vàng chạy theo, nhiệt tình vẫy tay hô: “Tướng quân đến thường xuyên nhé.”
Úy Đông Đình bỗng xoay người trở lại, đi đến trước mặt nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt nóng rực.
Tim Vân Phỉ đập thình thịch. Trời ạ, đừng nói y đã nhận ra nàng rồi nha, định vạch trần nàng hay sao chứ? Vậy thì thế nào, nàng không làm chuyện phạm pháp, sợ y chắc. Nàng đứng thẳng lưng, nhìn y không hề e ngại.
Úy Đông Đình nhìn nàng, như cười như không:”Tiểu Tô, mặt ngươi bị cuốn biên rồi kìa.”
Thổ Lộ Nửa Vời
Mặt Vân Phỉ lập tức biến sắc, nàng vội vàng đưa tay sờ soạng mặt mình, men theo đường chân tóc nhấn nhấn vài cái, tay chân luống ca luống cuống.
Hình ảnh xảy ra bất ngờ và giàu tính hài hước này khiến cho người luôn mang mặt lạnh như Tống Kinh Vũ cũng không nhịn được mà bật cười.
Úy Đông Đình buồn cười: “À, thì ra là mặt nạ.”
Vân Phỉ vừa xấu hổ, vừa quẫn bách, vừa tức giận. Nàng đưa tay che mặt, nhìn y thật dữ dằn.
Tuy Vân Phỉ to gan lớn mật nhưng dù sao thì cũng chỉ là một cô gái mười lăm tuổi, chưa từng trải qua những chuyện thế này. Trong nháy mắt, mặt nàng nóng bừng lên, nàng nghĩ rằng mặt nạ phía trên cũng sẽ bị độ nóng của da làm cuốn biên lần nữa mất.
Một lời bày tỏ ngắn ngủi như thế lại giống như rặng mây hồng nổi trên Hỏa Diệm Sơn, làm cho cả người nàng nóng bừng như lửa đốt. Còn Úy Đông Đình đứng đối diện thì lại mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng như đang nói hai ngày tay ta vẫn luôn muốn ăn bánh màn thầu.
Nàng che mặt, hoàn toàn không rõ phương hướng nữa, tim đập loạn xạ cả lên, vừa lúng túng, vừa tức giận, vừa quẫn bách, rất muốn quăng một bạt tai lên mặt Úy Đông Đình nhưng lại phát hiện ra cánh tay mình đã trở nên mềm nhũn như bông, hoàn toàn không còn chút sức lực.
Y cố nén nụ cười giễu cợt