XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.

mặt cười tươi như hoa nở, hai mắt sáng lấp lánh.






Đau Như Dao Cắt
Có thể làm cho Vân Phỉ cười tươi tắn như thế, đương nhiên chỉ có ngân lượng. Nàng vuốt ve thỏi bạc đáng yêu, mừng như mở cờ trong bụng, ngước mắt lên ném cho quốc cữu gia hào phóng kia một ánh mắt ‘khen ngợi, khích lệ’. Còn đại tướng quân thì thỉnh thoảng lại liếc nhìn tiểu nhị, trong ánh mắt thâm thúy khó lường kìa lại mang theo chút gì đó nói không ra, tả không rõ.
Tiếu Hùng Phi thầm nổi da gà khắp cả người, đại tướng quân và tiểu nhị kia cứ mắt đi mày lại, thế là sao? Hắn cố nén cơn buồn nôn, cúi đầu ăn mì, nuốt tô mì hành khó ăn kia vào bụng, lòng thầm nhắc nhở bản thân nhất định là mình đã uống yên chi hiệp nên đầu choáng mắt hoa, cho nên nhìn đâu cũng thấy màu sắc ám muội đáng nghi.
Úy Đông Đình ăn mì xong, đứng dậy ra về với Tiếu Hùng Phi.
Tống Kinh Vũ tiễn họ ra ngoài, thở phào một hơi nhẹ nhõm. May quá, Úy Đông Đình không hề lộ ra chút bất mãn với việc hắn mở quán rượu, mà hình như Vân Phỉ mang mặt nạ, cải trang tiểu nhị cũng không để lộ sô hở gì. Đại tướng quân bất ngờ đến thăm chắc là do tình cờ đi ngang qua, vô tình gặp được. Thật tốt quá.
Đây không chỉ là tiếng dây xích sắt cọ xát vào vòng sắt mà còn là tiếng một con dao cắt ngang qua tim Vân Phỉ. Nàng ôm ngực, đau đến xuýt xoa, thỏi bạc kia cứ thế mà trở về với chủ cũ.
Tiếu Hùng Phi hưng phấn vỗ tay hoan hô: “Tướng quân quá khỏe, quá chuẩn.”
Tống Kinh Vũ cũng thầm bội phục lực cánh tay của Úy Đông Đình, hắn quay đầu sang nói với Vân Phỉ: “Tiểu Tô, tiền rượu của tướng quân.”
Vân Phỉ khóc không ra nước mắt. Nàng xoay người vào trong lấy thỏi bạc kia ra, không tình nguyện, không rỡ rời, bịn rịn luyên luyến đưa qua, vì đau lòng nên giọng cũng trở nên khang khác: “Tướng quân, tiền của ngài.”
“Cái này, ừm… lấy lại thì ngại quá.” Úy Đông Đình không đếm xỉa đến vẻ mặt đau lòng sắp chết của nàng mà chỉ quay đầu sang nhìn Tống Kinh Vũ, mỉm cười với vẻ ngại ngùng.
Vân Phỉ lập tức rụt tay ra sau. Đại tướng quân, ngài cũng đã đưa rồi, còn mặt mũi nào mà lấy lại nữa. Với kẻ giàu có như ngài, vung tiền như rác mới thể hiện được sự anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong.
Tống Kinh Vũ là một người thật thà, hơn nữa trong lòng y rất bội phục võ công của Úy Đông Đình nên vội vàng nói: “Nếu tướng quân đã ném qua vòng sắt thì sao tôi có thể thu tiền của tướng quân được.”
Úy Đông Đình cười cười: “Nếu đã thế thì ta đành đa tạ Tống giáo úy vậy.”
Tiếu Hùng Phi chắc trăm phần trăm rằng đại tướng quân tuyệt đối không lấy lại ngân lượng. Nhưng hắn không thể nào ngờ được Úy Đông Đình lại lấy lại thỏi bạc từ tay của tiểu nhị kia.
Tiếu Hùng Phi ngạc nhiên đến nỗi đầu óc mù mịt, đại tướng quân trở nên keo kiệt như thế từ khi nào vậy? Hắn liếc sang tiểu nhị kia, tiểu nhị ấy đang nhìn đại tướng quân với ánh mắt mong mỏi thiết tha, rõ ràng vẻ mặt như đang đứt từng khúc ruột.
Mà ánh mắt đại tướng quân nhìn tiểu nhị lại càng kỳ lạ hơn, có chút trìu mến làm Tiếu Hùng Phi không khỏi thấy buồn nôn. Hắn nhắm mắt lại, ta nhìn lầm rồi, nhất định là ta đã nhìn lầm rồi. Đại tướng quân giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, độc thân chưa hôn ước chắc chắn sẽ không là vì nguyên nhân này, tuyệt đối không phải. Diện mạo của tên tiểu nhị kia có chỗ nào dễ nhìn đâu chứ, trừ đôi mắt sáng, lanh lợi hoạt bát ra thì những điểm khác đều tầm thường.
Úy Đông Đình không hề khách khí lấy lại ngân lượng, ung dung ra về. Dáng người anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong dần biến mất trên bờ đê.
Vân Phỉ xót của đến nỗi muốn hộc máu. Cảm giác để mất ngân lượng đúng là còn đau hơn bị dao cắt, thậm chí là còn đau gấp bội. Nàng giậm chân xuống đất, lòng thầm oán: Quốc cữu gia, ngài có nhiều tiền thế, sao còn phải đến ăn không uống không, chiếm lợi của người ta.
Tống Kinh Vũ an ủi nàng: “Tiểu thư, hai tô mì và mấy chén rượu vốn không đáng giá một thỏi bạc.”
Vân Phỉ bĩu môi, cứ buồn bực không vui. Chạy tới chạy lui, mừng hụt một phen. Úy Đông Đình quả nhiên là keo kiệt bủn xỉn, lần trước để ở chỗ nàng ba ngàn lượng còn trắng trợn thu lãi. Lần này càng quá đáng, chút lợi nhỏ nhặt này mà cũng muốn chiếm.
Vân Phỉ tưởng Úy Đông Đình nói sẽ thường đến ủng hộ chỉ là thuận miệng nói chơi lúc đó, ai ngờ hôm sau, y thật sự bảo người ta tới ủng hộ.
Vân Phỉ vừa thấy Tiếu Hùng Phi dẫn theo sáu người đàn ông đến quán rượu thì lập tức mừng như mở cờ trong bụng, chạy ra nghênh đón, nỗi buồn ngày hôm qua nhanh chóng tan thành mây khói.
Tống Kinh Vũ ra nghênh đón, chắp tay thi lễ.
Tiếu Hùng Phi mỉm cười, đưa tay chỉ sáu người phía sau: “Úy tướng quân dặn mạt tướng dẫn các huynh đệ tới ủng hộ Tống giáo úy.”
“Đa tạ đại tướng quân, mời các vị vào.”
Vân Phỉ bưng rượu thịt lên, nhìn sáu người kia cười hì hì, lòng tính nhẩm tiền rượu hôm nay có thể bù cho bữa ăn miễn phí của Úy Đông Đình hôm qua.
Sau khi bảy người ăn uống xong, Vân Phỉ cười hì hì bước tới, hai mắt sáng rực định thu tiền.
Ai ngờ Tiếu Hùng Phi đứng d