Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
ậy, mỉm cười nói: “Quán rượu của Tống giáo úy có một quy định, chỉ cần ném được quả cầu sắt qua cái vòng sắt kia thì có thể được miễn tiền rượu thịt. Các huynh đệ, hãy cho mọi người thấy bản lĩnh của cấm vệ quân chúng ta, đừng làm mất mặt đại tướng quân đấy.”
Vân Phỉ vừa nghe những lời này, tim gan lập tức như ứa máu. Cái vòng treo trên cành liễu vốn là một mánh lới để thu hút mọi người mà thôi. Treo cao là thế, vòng nhỏ như vậy, người bình thường có ném tới chết cũng không trúng, nhưng mấy vị này chính là cao thủ của cấm vệ quân.
Nàng quýnh đến nỗi giậm chân giậm cẳng. Úy Đông Đình nào có bảo thuộc hạ tới ủng hộ, rõ ràng là tới phá quán, kiếm rượu uống.
Người dạo chơi trên bờ đê thấy trước cửa Chiết Tẫn Xuân Phong có cấm vệ quân tới ném cầu thì lập tức vây tới xem. Người tụ tập ngày càng nhiều, không bao lâu xung quanh quán rượu đã bị vây tầng tầng lớp lớp, tiếng reo hò cổ vũ, vỗ tay hoan hô không ngừng vang lên.
Mấy người này, kể cả Tiếu Hùng Phi đều ra tay trổ tài. Cao thủ của cấm vệ quân, võ công thì khỏi phải nói, trong bảy người có ba người ném trúng. Lần này thì thảm rồi, một xu cũng không lấy được. Vân Phỉ đau lòng tới nỗi ước gì có thể đập cho Úy Đông Đình một trận, rồi ép thành đậu hũ khô.
Tiếu Hùng Phi dẫn thuộc hạ ra về. Và đương nhiên, một xu cũng không trả.
Đợi những người vây xem tản ra gần hết, Vân Phỉ lập tức đưa tay ôm ngực, nói với Tống Kinh Vũ: “Đi tháo cái vòng sắt trên cành liễu xuống, lỡ như mai bọn họ tới nữa thì tiêu đời.”
Tống Kinh Vũ nói: “Như thế không hay lắm đâu. Tiểu thư thấy dó, lúc nãy có rất nhiều người xúm lại xem, ai nấy đều rất hứng thú, nếu mai họ phát hiện vòng sắt bị tháo xuống thì sẽ chỉ làm người ta nói quán rượu của chúng ta nói không giữ lời, keo kiệt bủn xỉn.”
Vân Phỉ cũng chỉ là giận quá nên lú lẫn, nghe thấy Tống Kinh Vũ nói thế thì bĩu môi nói: “Vậy huynh nói phải là sao đây? Nếu ngày mai mà họ còn đến nữa thì chúng ta lỗ chết mất.”
Tống Kinh Vũ chỉ đành cắn răng an ủi nàng: “Đây chưa hẳn đã là chuyện xấu, tiểu thư nhìn xem chúng ta đã thu hút được biết bao người kìa. Có lẽ tướng quân cũng chỉ có ý tốt chứ làm sao ngài ấy lại để tâm đến chút tiền rượu nhỏ nhoi ấy.”
Vân Phỉ đành phải bấm bụng chịu đau. Về tới nhà, nàng xót của đến nỗi cả đêm đều ngủ không ngon, còn nằm mơ thấy quán rượu có rất nhiều người chen chúc, nhưng toàn là cấm vệ quân! Bừng tỉnh sau cơn ác mộng, lòng nàng chắc chắn một điều, nếu ngày mai bọn cấm vệ quân có đến nữa thì nhất định nàng sẽ tức đến nỗi hộc máu tại chỗ mất.
Mở quán rượu kiếm tiền vốn là một chuyện vui vẻ nhưng giờ lại bị Úy Đông Đình làm cho trở nên tâm thần không yên, thật là đáng ghét mà.
Hôm sau, cả buổi sáng, Vân Phỉ phải trải qua trong niềm thấp thỏm không yên. Thấy sắp đến giờ đóng cửa, cuối cùng nàng cũng thở phào một hơi, trái tim phập phồng sáng giờ rốt cuộc cũng được bình yên.
Không biết có phải nhờ hôm qua có cấm vệ quân đến hay không mà hôm nay khách đến quán rượu tăng rất nhiều, cũng có không ít người nóng lòng muốn thử ném cầu, đáng tiếc không ai ném trúng. Người ném cao được tầm một thước đã rất hiếm hoi.
Lúc trước khi Vân Phỉ thiết kế quả cầu đã suy tính đến vấn đề này. Nếu dễ dàng để cho người ta ném trúng, chẳng phải nàng sẽ lỗ chết sao.
Hôm nay bình yên tránh được một kiếp, Vân Phỉ hớn ha hớn hở cầm tấm biển đóng cửa ra chuẩn bị treo lên. Kết quả là, vừa mỉm cười xoay người lại thì nụ cười ấy bỗng trở nên cứng đờ.
Úy Đông Đình đứng đằng sau nàng, mặc một bộ thường phục màu đen, cao lớn tuấn lãng, khí khái bất phàm, ánh dương ấm áp chiều vào làm nụ cười của y thêm rạng rỡ, đẹp đến mê người.
Đáng tiếc, trong mắt Vân Phỉ, không sắc đẹp nào có thể đáng yêu bằng ngân lượng.
Vừa thấy y, nàng liền nghĩ đến tiền rượu của mấy vị cấm vệ quân ngày hôm qua, nhất thời máu nóng bốc lên, tim như bị dao cắt, ngàn tên bắn qua tim.
Úy Đông Đình sảng khoái hỏi nàng: “Tiểu Tô, lại đóng cửa nữa sao?”
Vân Phỉ không khách khí chỉ vào tấm biển. Tướng quân, ngài biết đọc hai chữ ‘đóng cửa’ này không vậy.
Úy Đông Đình hoàn toàn không nhìn tới hai chữ ấy mà chỉ khom lưng nhặt lấy quả cầu sắt, ném lên ném xuống. Quả cầu thật nặng mà vào tay y thì cứ như là bao cát, ném tới ném lui không nề nặng nề gì.
Vân Phỉ lập tức cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình cũng đang bị y ném lên ném xuống, lúc cao lúc thấp, thỏa sức chơi đùa.
Thấy y lại để lộ ý đồ ăn uống miễn phí, Vân Phỉ thực sự không nhịn được nữa: “Úy tướng quân, quán chúng tôi cũng chỉ làm ăn nhỏ. Ừm, Tống giáo úy mở quán là để kiếm chút vốn về cưới vợ, ngài làm thế không tốt lắm đâu. Hơn nữa, uống rượu nhiều không tốt cho sức khỏe, thỉnh thoảng uống chút thì được. Đại tướng quân, ngài bận rộn trăm bề, nên giữ gìn sức khỏe.”
Úy Đông Đình đặt quả cầu xuống, mỉm cười: “Hôm nay ta đến là để trả tiền rượu cho bọn họ.”
Vân Phỉ vừa nghe thế, mắt lập tức sáng rỡ: “Thật ư?”
Úy Đông Đình nghiêm túc gật đầu: Thật.” Y lấy một thỏi bạc ra, lập tức có ánh mắt nóng rực bắn về phía lòng bàn tay y.
Vân Phỉ hớn hở ra mặt: “