Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
, nghiêm giọng nói: “Ta chưa từng thấy cái mặt nạ nào lại tự nhiên như thật đến thế, cho nên hai ngày nay ta cứ nghĩ mãi, muốn mua tấm mặt nạ trên mặt nàng.”
Thình lình như có một thau nước lạnh tạt thẳng vào, dập tắt ngọn lửa trong lòng cùng sức nóng trên mặt nàng. Thì ra không phải y đang thổ lộ với nàng mà là thổ lộ với tấm mặt nạ này, không phải nhớ tới nàng, mà là tấm mặt nạ.
Nàng thở phào một hơi, không biết nên vui mừng hay thất vọng, tóm lại may mà có mặt nạ che lấp, không để y nhìn thấy vẻ mặt thẹn thùng của nàng, bằng không chứng tỏ nàng tự mình đa tình, đúng là xấu hổ.
Náng vuốt mặt, hừ một tiếng: “Mặt nạ này là do Tống giáo úy mua, nếu đại tướng quân thích thì nhờ huynh ấy tìm cho một cái.”
“Nhưng ta chỉ thích của nàng.”
Không biết có phải y cố ý hay không mà tới trước chữ ‘của nàng’, ý cố ý dừng một chút, thế là khiến cho trái tim vừa được bình yên của Vân Phỉ lại đập loạn xạ tiếp.
Nàng hừ một cái thật to: “Ta không bán.” Người này đúng là đáng ghét, làm nàng nghĩ bóng nghĩ gió, suýt nữa còn tự mình đa tình.
“Ta trả giá cao không được sao?” Y nhìn nàng cười cười, ánh mắt nóng rực cứ nhìn thẳng vào mắt nàng, như là muốn nhìn xuyên thấu trái tim nàng.
Giá cao? Cao bao nhiêu? Vân Phỉ vuốt vuốt ‘mặt’ mình. Tấm mặt nạ này mua hai mươi lượng, nếu giờ ra giá một trăm lượng bán cho y, liệu y có cho rằng nàng điên rồi không?
Nhưng quốc cữu gia có rất nhiều tiền, một tô mì mà cũng chịu chi một thỏi bạc, nói không chừng một trăm lượng y còn chê rẻ thì sao. Thế nên Vân Phỉ bèn hất cằm lên, hỏi với vẻ khiêu khích: “Một trăm lượng, ngài mua không?”
Úy Đông Đình chau đôi mày kiếm, gằn từng tiếng: “Một – trăm – lượng!”
Giọng nói này, vẻ mặt này, rõ ràng là đang chê đắt, hơn nữa trong mắt y còn đang viết mấy chữ: gian thương hiểm độc.
Vân Phỉ nhướng mày: “Rất hiểm có phải không?”
“Có chút.” Úy Đông Đình dừng một chút: “Có điều vẫn còn thua xa Vân tiểu thư ở Kinh châu, một câu hỏi của nàng ấy thôi mà đã bán tới mấy ngàn lượng.”
Nhắc tới chuyện cũ, Vân Phỉ xấu hổ nên sầm mặt lại: “Ngài chê đắt thì thôi, dù sao ta cũng không muốn bán.”
Úy Đông Đình nhìn nàng không chớp, nói một câu đầy ẩn ý: “Không sao, ngàn vàng khó mua thứ mình thích.”
Trong mắt y như nhóm lên ngàn ngọn nến, Vân Phỉ vừa nhìn vào chỉ cảm thấy tim mình đập thật nhanh và mạnh, giống như là những ngọn nến trong mắt y bất ngờ nhen lên một ngọn đèn hoa đăng trong tim nàng vậy. Tự nhiên nàng thấy hồi hộp, vội né tránh ánh mắt của y, giống như là nếu nhìn tiếp thì sẽ bị y nhìn tới mức mọi ý nghĩ đều không chỗ che giấu.
Úy Đông Đình hỏi tới: “Nàng có bán không?”
Vân Phỉ thoáng trầm ngâm suy nghĩ rồi gật đầu nói: “Được, ngày mai ngài hãy đến mua.” Nàng chả tin là y muốn mua mặt nạ đâu, chẳng qua là muốn xem rốt cuộc nàng là ai thôi.
“Bây giờ bán không được sao?”
“Bây giờ thì không được.” Vân Phỉ vuốt mặt mình, làm bộ làm tịch nói: “Hôm nay thoa hơi nhiều keo nên nếu cố gỡ xuống thì sẽ tổn thương tới làn da. Nếu Úy tướng quân thật lòng muốn mua thì chắc sẽ không ngại đợi thêm một ngày nữa.”
“Vậy được, một lời đã định.” Úy Đông Đình cười và ra về.
Những cành liễu trên bờ đê bị gió thổi qua, nhẹ nhàng tung bay như một bức rèm xuân. Chiếc vòng sắt treo trên cành liễu, bên trong rỗng, đang đợi người đến dùng cầu lấp đầy. Con đê dài được ánh dương chiếu ấm áp, hàng liễu xanh như khói tỏa làm say đắm lòng người. Đúng là một khung cảnh đẹp, thâu trọn mùa xuân về đây.
Vân Phỉ nhìn theo bóng dáng của Úy Đông Đình, một lúc sau mới thở phào nhẹ nhõm, lúc ấy nàng mới phát giác thì ra nãy giờ mình vẫn luôn căng thẳng.
Tống Kinh Vũ từ từ bước tới, ngập ngừng một chút rồi nói: “Úy tướng quân nói toàn những câu ý ở ngoài lời, xem ra mua mặt nạ là giả, muốn vạch trần tiểu thư mới là thật. Có thể là ngài ấy đã nghi ngờ tiểu thư.”
Vân Phỉ khịt mũi hừ một tiếng: “Ta sợ hắn sao chứ? Dù nhận ra ta thì đã làm sao? Ta cũng không làm chuyện gì xấu xa, kiếm tiền bằng bản lĩnh của mình là quang minh chính đại mà.”
Nàng xoay người chạy vào quán rượu, gom hết tiền hôm nay bỏ vào trong túi tiền, đặc biệt khi cầm lấy thỏi bạc kia thì lập tức cười tươi hơn hoa.
Tống Kinh Vũ khoanh tay đứng trước cửa, lẳng lặng nhìn nàng. Xem ra, cho dù bị Úy Đông Đình nhận ra thì cũng không ngăn được bước chân xông xáo kiếm tiền của nàng.
Sau khi bãi triều, Úy Đông Đình đến bộ binh nghị sự. Bàn việc xong, khi y đến quán rượu thì đã là giờ ngọ, đúng lúc quán sắp đóng cửa. Y bước tới, nhìn thấy Vân Phỉ mặc bộ đồ bằng vải bố màu xanh, đang cầm tấm biển đóng cửa định treo lên.
Nàng cột tóc cao, cổ quấn một cái khăn vuông nhỏ. Nhìn từ bóng lưng, quả thật rất giống với một thiếu niên thông minh lanh lợi. Lần đầu tiên y đến đây, vốn cũng không chắc là nàng, nhưng lấy một thỏi bạc ra thử là biết ngay.
Cái kiểu thấy tiền là hai mắt sáng trưng, nụ cười tỏa nắng ấy không nàng thì còn ai, y tuyệt đối không nhận lầm người. Không có ai yêu tiền hơn nàng, cũng không có ai thấy tiền cười đẹp hơn nàng.
Y lặng lẽ bước tới trước, â