Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.
m thầm đứng đằng sau nàng. Cô nàng ranh ma tinh quái này giống như một làn gió lùa qua khe cửa, ấm áp, mơn man, không sao nắm bắt được, chỉ cần hơi dùng chút sức là sẽ mất tăm.
Y tằng hắng một cái.
Nàng quay đầu lại, giật bắn cả mình, cứ đăm đăm nhìn y, khuôn mặt mang mặt nạ ngơ ngác trông rất buồn cười.
Úy Đông Đình cố nén cười, nghĩ thầm: nên trực tiếp gọi nàng là Vân Phỉ, vạch rõ thân phận của nàng hay là tiếp tục giả vờ hồ đồ, gọi nàng là Tiểu Tô để trêu nàng đây?
Nàng lập tức chìa tay ra, không nói một lời, rõ ràng là có ý một tay giao tiền một tay giao hàng, đúng như phong cách của Vân Phỉ.
Úy Đông Đình mỉm cười, đặt tấm ngân phiếu một trăm lượng đã chuẩn bị sẳn vào tay nàng. Nàng nhìn ngắm, sau đó đưa tay tháo tấm mặt nạ trên mặt xuống.
Đầu tiên là hé lộ chiếc cằm xinh xắn, tiếp đó là đôi môi đỏ thắm, chiếc mũi cao thẳng, đôi mắt long lanh, sau đó là toàn bộ gương mặt xinh như hoa.
Nụ cười trên mặt Úy Đông Đình bỗng cứng đờ.
Phục Linh mỉm cười tươi tắn với y: “Đa tạ đại tướng quân, cái mặt nạ này tiểu nhân lời được tám mươi lượng cơ đấy.”
Sắc, Dụ Không Được, Tiền Mới Được
Úy Đông Đình nhìn ‘Tiểu Tô’ đã được tráo đổi kia, vừa tức giận vừa tức cười. Tiểu hồ ly đúng là quỷ kế đa đoan, dùng trò treo đầu dê bán thịt chó để bịp bợm y. Có điều chiêu mà y giỏi nhất chính là dùng gậy ông đập lưng ông.
“Đột nhiên ta không muốn mua tấm mặt nạ này nữa.”
Y lấy lại tấm ngân phiếu trên tay Phục Linh, quay người đi thẳng. Phục Linh đứng ngơ ngác, tình hình này hoàn toàn ngoài dự liệu của tiểu thư. Nhìn thấy bóng dáng đại tướng quân anh tuấn phóng khoáng đi trên bờ đê, lúc ấy nàng ta mới hoàn hồn lại, vội vàng cầm tấm mặt nạ chạy vào trong bếp.
“Tiểu thư, tiểu thư, đại tướng quân tới rồi.”
Để đề phòng Úy Đông Đình lại đến, hôm sau Vân Phỉ vẫn bảo Phục Linh mang mặt nạ giả làm Tiểu Tô, còn nàng thì trốn trong bếp, cả buổi sáng đều cân nhắc xem lỡ Úy Đông Đình đến thì phải làm thế nào? Dứt khoát nói trắng ra cho xong hay là tiếp tục giả ngây giả ngô với y?
Mãi cho đến khi đóng cửa cũng không thấy Úy Đông Đình đến quấy rối, rốt cuộc Vân Phỉ cũng có thể yên lòng, háo hức chạy tới quầy hàng đếm tiền.
Kỳ lạ là từ hôm ấy, Úy Đông Đình không xuất hiện nữa, giống như là tự nhiên biến mất vậy. Lẽ nào y phát hiện Tiểu Tô là Phục Linh nên không còn hứng thú tới uống rượu nữa? Vân Phỉ nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thể hiểu được.
Lúc chập tối, A Tông trở về, lại giống như con chim nhỏ vừa sổ lồng, nhào tới ôm chân Vân Phỉ, mặt mày hớn hở: “Tỷ tỷ, bắt đầu từ ngày mai đệ được nghĩ sáu ngày.”
Vân Phỉ cười hỏi: “Sao lại được nghỉ?”
A Tông hăm hở nói: Bởi vì hoàng thượng phải đích thân chủ trì cuộc thi tuyển chọn nhân tài văn võ, cho nên đệ được nghỉ.”
Vân Phỉ hiểu ra. Hiện nay triều đình chính là thiên hạ của họ Úy, tuyển văn đương nhiên là do một tay thừa tướng lo liệu, còn Úy Đông Đình thân là đại tướng quân nên trách nhiệm tuyển chọn tướng tài dũng mãnh không ai khác ngoài y. Cho nên trong thời gian này y hết sức bận rộn, không rảnh tới quán rượu.
Nàng véo mặt A Tông, mỉm cười, nói: “Vậy mai tỷ dẫn đệ ra phố chơi.”
A Tông vừa nghe thấy là đã thích thú đến nỗi nhảy cẫng lên. Nó tới kinh thành hai tháng nay mà vẫn chưa được dạo thành Lạc Dương một lần tử tế, ngày nào cũng như là ngồi tù, vào cung là mất cả tự do, về tới chỗ ở cũng không được tự tiện đi lung tung. Tám cấm vệ quân canh giữ ở cửa trước cửa sau ấy, bình thường không quản đến hành tung của Vân Phỉ, Phục Linh hay Tống Kinh Vũ, nhưng Vân Tông thì khác, bọn họ nhất định phải hỏi hướng đi, hơn nữa còn phải đi theo. Cho nên Vân Phỉ rất ít khi dẫn nó ra ngoài, chạng vạng từ cung trở về, ăn cơm tối xong thì đốc thúc nó luyện võ với Tống Kinh Vũ.
Bây giờ được nghỉ sáu ngày, Vân Tông vô cùng vui sướng, tối ấy đánh quyền cũng mạnh mẽ đầy uy lực, trông cũng hết sức bài bản. Vân Phỉ mừng thầm trong bụng, khi về phòng viết thư cho mẹ còn khen A Tông thật nhiều.
Hiếm khi A Tông được nghỉ, Vân Phỉ muốn dẫn nó đi chơi thật vui nên quyết định đóng cửa quán rượu một ngày. Mới sáng sớm, nàng đã dẫn A Tông, Tống Kinh Vũ, Tề Thị, Phục Linh rời khỏi chỗ ở, đi về phía đường Môn Thị phồn hoa sầm uất nhất của thành Lạc Dương. Tám cấm vệ quân thì đi theo sau không xa. Tuy có Tống Kinh Vũ, nhưng Vân Phỉ cảm thấy có thêm những người này bảo vệ thì cũng tốt.
Đoàn người đến đường Môn Thị, phố xá tấp nập, người đông như mắc cửi, ngựa xe như nước, các cửa hàng trên phố bán đủ thứ, cần gì có nấy. Bên trong quảng trường phía Tây Bắc có không ít những nghệ nhân tạp kỹ và mọi người vây xem tầng tầng lớp lớp.
A Tông rất thích thú, cứ ngắm chỗ này ngắm chỗ kia, cũng mua rất nhiều đồ chơi mới lạ. Mấy người Vân Phỉ cứ đi men theo con đường tiến về phía trước. Phía trước là dòng Lạc Hà, trên khoảng đất trống cạnh bờ sông, có một người đàn ông trung niên đang xiếc khỉ, xung quanh có không ít người vây xem.
Trước nay Vân Phỉ không hề có hứng thú với trò xiếc ỷ