XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.

hàn rỗi nên muốn tìm một cửa hàng để góp vốn, như thế có thể ngồi thu lợi tức, còn hơn là gửi vào trong ngân hàng.”
Phục Linh thở dài: “Tiểu thư của em ơi, sao cô cứ tập trung tinh thần vào chuyện kiếm tiền thế.”
Vân Phỉ nháy mắt: “Lẽ nào muốn kiếm tiền là sai ư? Vậy thì ta nên nghĩ chuyện gì?”
“Đương nhiên là nghĩ chuyện… xuất giá.” Phục Linh ghé sát vào tai nàng, rồi cười phì.
Vân Phỉ đánh Phục Linh một cái: “Chuyện này không cần ta nghĩ.” Về chuyện hôn sự của nàng, chắc chắn Vân Định Quyền sẽ cân nhắc lợi hại nhiều lần, tìm cho nàng một mối có lợi cho hắn nhất. Điều này Vân Phỉ không nghi ngờ gì.
Vân Phỉ tới thư quán chọn được một đống sách. Phục Linh vừa thấy là thở dài. Cái gì mà Đào Chu Công, Thạch Sùng truyện, kinh thương… Một cô gái trong mắt chỉ có sách kinh doanh nhưng lại xinh đẹp kiều diễm như thế, sóng mắt đong đưa, má lúm đồng tiền như hoa khiến người chủ thư quán không ngừng liếc nhìn nàng.
Ra khỏi thư quán, Vân Phỉ thấy một chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy đang chạy trên đường. Nàng còn nhớ rất rõ, đây chính là xe ngựa của Lục Nguyên.
Thị vệ hộ tống xe ngựa chạy qua, quả nhiên Lục Nguyên đang ngồi ngay ngắn trên xe, tay cầm một cái quạt màu đen, mặc một chiếc áo tơ tằm màu trắng, trên người không thấy chút hơi tiền, bộ dáng như không nhiễm chút bụi trần, hoàn toàn không giống một thương nhân mà nhã nhặn lịch sự, thanh cao ngạo mạn như một công tử thế gia.
Hai, việc làm ăn mà được như Lục gia thì mới đúng là vua trong giới thương nhân. Vân Phỉ nhìn Lục Nguyên trong xe với vẻ rất ngưỡng mộ, ánh mắt chăm chú vẫn nhìn theo cho tới khi xe ngựa đi xa.
Phục Linh chưa từng thấy tiểu thư nhìn một chàng trai nào với ánh mắt nóng rực chăm chú đến thế. Lẽ nào tiểu thư vừa gặp đã thương vị Lục công tử kiêu ngạo ngút trời, mắt để trên đầu này sao? Nàng ta không khỏi thầm sốt ruột thay cho Úy tướng quân, hậm hực hừ một cái thật to: “Úy tướng quân người ta là cậu của hoàng thượng mà cũng không kiêu ngạo đến thế này, có gì đặc biệt hơn người đâu chứ, chẳng qua cũng chỉ là con trai nhà giàu mà thôi.”
Vân Phỉ nghiêng đầu cười, không nói gì cả.
Chập choạng tối, Vân Tông từ trong cung trở về.
Tần Phương dẫn theo hai thái giám trẻ và một vị công công trắng trẻo mập mạp ra nhà sau, nói với Vân Phỉ: “Vân tiểu thư, vị này chính là Ngụy tổng quản của Ý Đức cung.”
Thì ra là tâm phúc bên cạnh thái hậu, Vân Phỉ vội vàng mỉm cười chào hỏi, nhưng lòng thì lấy làm lạ, sao ông ta lại đến đây? Từ sau bữa tiệc tẩy trần vào ngày đầu tiên nàng đến đây, thái hậu cũng không hỏi han gì đến nàng nữa, giống như là đã quên mất sự tồn tại của nàng.
Đại tổng quản Ngụy Mẫn của Ý Đức cung tướng mạo hiền lành phúc hậu, da còn trắng trẻo mịn màng hơn cả con gái, giống như một cái banh bao vừa được đem ra khỏi lồng hấp. Hai tay của ông nâng một cái hộp nhỏ màu đen nhũ vàng, mỉm cười nói: “Vân tiểu thư, đây là vật phẩm do thái hậu ban cho, người phái lão nô đưa đến.”
Cái hộp nhỏ nhưng hai tay ông ta lại giống như đang nâng gì đó rất nặng.
Vân Phỉ vội vàng tạ ơn rồi nhận lấy cái hộp, quả nhiên là nặng trịch, trọng lượng không nhẹ.
Ngụy Mẫn lại nói: “Thái hậu mời Vân tiểu thư ngày mai vào cung tham dự yến tiệc, đến lúc ấy lão nô sẽ đích thân mang xe đến đón Vân tiểu thư vào cung.”
Vân Phỉ lại tạ ơn lần nữa, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu. Mai không phải là ngày gì đặc biệt, sao tự nhiên thái hậu lại mời nàng?
Đợi Tần Phương và Ngụy Mẫn đi rồi, Vân Tông liền tò mò, thúc giục nàng mở hộp ra xem: “Tỷ tỷ, mau nhìn xem thái hậu ban thưởng những gì?”
Vân Phỉ đặt cái hộp lên bàn. Chỉ riêng cái hộp thôi mà đã hết sức tinh xảo khéo léo, sơn đen nhũ vàng, bốn góc chạm trổ hoa văn như ý cát tường, ở giữa khắc hình hai hoa sen mọc cùng một gốc. Trên nắp hộp là cái khóa hình song ngư hí châu, mắt của hai con cá là hai viên ngọc đỏ. Không hổ là đồ trong cung, tay nghề vô cùng khéo léo.
Vân Phỉ mở cái khóa song ngư hí châu ra, xung quanh lập tức sáng lấp lánh. Đập vào mắt đầu tiên là một khúc gấm Vân Nam sáng rực như mây ngũ sắc. Những cống phẩm cho hoàng gia thế này, bá tính bình thường khó mà thấy được, Phục Linh và Tề Thị nhìn mà hoa cả mắt, cứ tấm tắc ca ngợi, không rời được mắt.
Chỉ một khúc vải thôi thì không thể nặng đến thế được. Vân Phỉ lấy khúc vải ra, ngạc nhiên phát hiện bên dưới chính là mười sáu đĩnh vàng được sắp xếp ngay ngắn thành bốn hàng, mỗi hàng bốn đĩnh.
Vân Tông không biết gấm quý giá, nhưng vàng thì lại biết rất rõ. Nó lập tức trợn mắt tròn xoe, hét lên: “Oa, là những đĩnh vàng.”
Vân Phỉ cũng không ngờ thái hậu lại ban thường vàng
Nhất thời tim đập nhanh thình thịch như con thỏ đang chạy. Những tặng phẩm này có vẻ hơi khác thường. Người ta nói vô công không nhận lộc, không duyên không cớ thì sao tự nhiên lại ban thưởng và mời nàng vào cung dự tiệc? Lẽ nào cha nàng đã thắng trận?
Nàng đoán là có thể cha đã công phá được Quan Nhai của đất Tần? Một khi đã phá được Quan Nhai thì Tần Vương không còn hy vọng gì nữa.
Giờ dậu ba khắc ngày hôm sau, Ngụy Mẫn đ