Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chiết Tẫn Xuân Phong

Chiết Tẫn Xuân Phong

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.

ích thân dẫn một chiếc xe ngựa đến đón Vân Phỉ vào cung. Có lẽ do mấy hôm trước A Tông gặp nguy hiểm nên lần này có rất nhiều tùy tùng đi theo. Trừ bốn thái giám, còn có mười sáu cấm vệ quân cưỡi ngựa, chia ra thành hai hàng bảo vệ hai bên xe ngựa.
Dạ yến được thết tại Bồng Lai Cung. Vượt qua hết lớp cửa này đến lớp cửa khác, vượt qua không biết bao ngọn đèn lưu ly được treo cao trên mái hiên, từ xa nhìn lại, giống như là một con rồng có vảy sáng lấp lánh.
Vân Phỉ đi theo Ngụy mẫn rất lâu, sắc trời cũng tối dần. Vào giây phút màn đêm hoàn toàn buông xuống, một ao hoa quỳnh bỗng xuất hiện trước mặt.
Một tòa cung điện đẹp lung linh được xây trên một cái ao sóng biếc dập dờn. Màn đêm vừa buông xuống, đèn đuốc lấp lóe trên mặt ao, cung điện mái cong tỏa ra màu vàng kim nhạt, mờ ảo hoa lệ, giống như cảnh bồng lai.
Men theo hành lang được xây dựng như một chiếc cầu màu đỏ tiến vào Bồng Lai Cung, trong điện hương thơm mát lượn lờ, sáng rực như ban ngày, ánh nến làm tôn thêm sự vàng son lộng lẫy chỉ hoàng gia mới có.
Vân Phỉ và Vân Tông bước lên bái kiến thái hậu và hoàng thượng.
Thái hậu Úy Lâm Lang ngồi trên cao quan sát cô gái dưới bệ rồng. Nàng đang tuổi thanh xuân mơn mởn nhưng không biết sao lại thích quần áo có màu sắc đậm. Lần đầu tiên gặp nàng hai tháng trước, nàng mặc một bộ váy màu tím đậm. Hôm nay lại là một bộ váy lụa tơ tằm màu xanh lam ngả xám, trên thắt lưng màu xanh lam đeo một chuỗi trân châu. Cách phối hợp đơn giản mà thanh nhã này tôn thêm làn da trắng như tuyết và gương mặt xinh như tranh vẽ của nàng. Linh hoạt mà không mất vẻ điềm đạm, đoan trang nhưng không mất vẻ đáng yêu, đúng mà một mỹ nhân làm người ta vừa nhìn là đã tim đập loạn xạ, thảo nào mà… Thái hậu mỉm cười, nói: “Bình thân, cho ngồi.”
Vân Phỉ và Vân Tông ngồi xuống. Ngoài điện nhã nhạc vang lên, như những làn gió nhẹ lượn lờ, thoảng qua tai tạo cho ngươi ta cảm giác nó xa tận chân mây.
Cung nữ bước lên gắp thức ăn, món nào cũng là những thứ sơn hào hải vị hiếm có.
Lần dự tiệc này khác với lần trước chính là Úy Trác và Úy Đông Đình không có mặt. Không biết có phải vì không có Úy thừa tướng ở đây hay không mà Úy Lâm Lang trông có vẻ thoải mái, cởi mở hơn lần trước rất nhiều, ánh mắt và nụ cười cũng thân thiết hơn trước.
Vân Phỉ thầm đoán chắc là vì gần đây cha nàng thắng trận nên trong mắt Úy Lâm Lang, mình và A Tông trở nên quan trọng hơn nhiều.
“Vân tiểu thư ở kinh thành đã quen chưa?”
Vân Phỉ vội vã đứng dậy hành lễ rồi cung kính trả lời: “Tạ thái hậu quan tâm, thần nữ đã quen rồi, mọi thứ ở kinh thành đều rất tốt.”
Thái hậu cười gật đầu: “Sau này có chuyện gì khó xử thì có thể bảo A Tông nói với hoàng thượng.”
“Tạ ơn thái hậu.”
Có mấy câu này của Úy Lâm Lang, rồi liên tưởng đến hộp vàng được ban thưởng, cuối cùng Vân Phỉ cũng hiểu được dụng ý của nàng ta. Có lẽ là thái hậu cho rằng cuộc sống của nàng gặp khó khăn nên mới thưởng vàng để ‘tiếp tế’ cho nàng. Xem ra chuyện nàng mở quán rượu đã truyền đến tai của Úy Lâm Lang, là do Úy Đông Đình tiết lộ hay có nguồn tình báo khác báo cho nàng ta?
Vân Phỉ ăn không biết ngon nên chỉ nếm mấy miếng rồi thôi, cũng không thấy ngự yến trong cung có chỗ nào ngon cả. Cũng phải, tâm trạng vui vẻ thì ăn mới ngon được chứ.
Bữa tiệc hết sức trầm tĩnh, tiểu hoàng đế vẫn ít khi nói chuyện, dường như là rất mệt mỏi, vừa ăn vừa ngáp ngắn ngáp dài.
Úy Lâm Lang nhìn Triệu Mân, thoáng chau mày lại, ánh mắt lạnh lùng có vẻ không vui.
Vân Phỉ cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn tiểu hoàng đế khác hẳn với ánh mắt yêu thương trìu mến tự tận đáy lòng mà mẹ nàng dành cho A Tông. Có thể do Triệu Mân là hoàng đế cho nên nàng ta phải hết sức nghiêm khắc với con mình.
Cuối cùng bữa tiệc cũng kết thúc, Vân Phỉ và Vân Tông tạ ơn cáo lui.
Ra khỏi Bồng Lai Cung, trên mặt hồ vang lên tiếng sáo du dương. Ao hoa quỳnh trong đêm như một ao ngọc, gió đêm thổi qua mặt nước, mang theo hơi ẩm nhè nhẹ.
Mấy cung nữ xách lồng đèn, một trước một sau đi bên cạnh Vân Phỉ. Ánh sáng chập chờn chiếu xuống những hàng gạch dưới đất. Trên ấy không biết khắc những hoa văn gì mà có vẻ mờ mờ ảo ảo, như hoa trong gương, trăng trong nước.
Vân Phỉ nắm tay A Tông bước trên cây cầu đá, vừa đến đầu cầu thì bỗng giật mình vì phía trước có một người đang đứng.
Ánh trăng lãng đãng chiếu soi dáng người cao cao của y, vì lờ mờ nên không thấy rõ được dung mạo, chỉ cảm thấy dường như cả người y toát ra một khí chất thanh lãnh.
Vân Tông lập tức dừng bước, hành lễ: “Đại tướng quân.” Bởi vì mỗi ngày khi vào cung, nó đều gặp Úy Đông Đình vừa bãi triều xuất cung. Ở cửa cung gặp nhau nhiều lần nên Vân Tông đã quá quen thuộc với dáng người của y.
Vân Phỉ ngẩn ra. Đèn sau lưng chiếu tới, quả nhiên là y.
“A Tông, ta có chuyện muốn nói với tỷ tỷ của đệ, đệ xuống cầu đợi trước đi.” Trong bóng đêm, không nhìn rõ vẻ mặt của y, nhưng giọng nói thì vẫn ung dung bình thản như thường ngày, không mang theo chút cảm xúc. Vân Phỉ phát hiện ra chỉ cần y ở trong cung thì trên người liền toát ra vẻ uy