Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
này đều được chạm trổ công phu. Nha hoàn đầy tớ trong nhà đi ngang qua đều mặc tơ lụa, không kém gì trang phục của cung nữ. Vân Phỉ không khỏi nhìn sang Lục Nguyên, thầm nghĩ quần áo của hắn cũng coi như là giản dị.
Lục Nguyên quay đầu lại nói: “Tô cô nương, nàng theo ta đến thăm tổ mẫu trước nhé.”
Vân Phỉ gật đầu cười: “Được.”
Đi dọc theo hành lang, tiến vào ba bốn cánh cửa khác thì mới vào nhà chính. Chỉ thấy có một đình viện rộng rãi, hành lang có vài thị nữ đang đứng, một vú già vén bức rèm lên, một bóng dáng xanh lục ùa tới, một thiếu nữ khoảng mười lăm mười sáu tuổi từ trong nhà chạy ra.
“Ca ca.” Nàng ta vui mừng nhào tới, chiếc váy lụa trên người tung bay theo gió, giống như là một chiếc là sen mềm mại. Nàng ta nắm lấy cánh tay của Lục Nguyên, hớn hở vừa đi vừa nhảy: “Ca ca, huynh an toàn trở về thì thật là tốt quá.”
Trước mặt Vân Phỉ, Lục Nguyên thấy hơi xấu hổ, vội vàng rút tay ra khỏi tay muội muội mình, chỉ vào Vân Phỉ nói: “Vị này là Tô cô nương, lần này có thể thoát khỏi nguy hiểm cũng là nhờ nàng ấy cứu huynh. Đây là Lục Kim, muội muội của ta.”
Lúc này Lục Kim mới nhìn thấy sau lưng ca ca mình còn có một thiếu nữ lạ. Nàng ta bước tới hai bước, mỉm cười thi lễ: “Đa tạ Tô cô nương đã cứu ca ca của ta.”
Vân Phỉ khiêm nhường hành lễ lại.
Đôi mắt hạnh của Lục Kim cứ nhìn chằm chằm vào Vân Phỉ làm nụ cười trên mặt Vân Phỉ cũng hơi đơ ra, lúc ấy nàng ta mới tán thưởng một câu: “Ca ca, cuối cùng muội cũng nhìn thấy một người còn đẹp hơn cả muội.”
Lục Nguyên nói: “Muội đúng là không biết xấu hổ.”
Lục Kim lè lưỡi, dõng dạc tuyên bố: “Muội nói sự thật thì tại sao phải xấu hổ?”
Lời của lục kim làm Vân Phỉ vừa kinh ngạc vừa buồn cười. Có điều đúng là Lục Kim hết sức xinh đẹp, gương mặt chuẩn trái xoan, đôi mắt to tròn, sáng long lanh, đôi môi anh đào hơi cong lên, nhìn rất hoạt bát đáng yêu.
Đang nói chuyện thì nghe thấy có người nói: “Lão thái thái đến rồi.”
[1'> Hai câu thơ trong bài “Bồ Tát man” của Vi Trang. Nguyên tác là: Kỵ mã ỷ tà kiều, mãn lâu hồng tụ chiêu
[2'> Một chung trà tức khoảng 10 phút
[3'> Xuất phát từ sự tích Trương Trang Do vẽ rồng mà không vẽ mắt, khi vẽ mắt thì nó sẽ bay mất. Ý nói bức vẽ sống động như thật.
Thầm Mến
Vân Phỉ thấy đầu bên kia hành lang có một đám nha hoàn và bà vú đang đỡ một lão phu nhân khoảng sáu mươi tuổi run rẩy đi qua phía bên này. Vị lão thái thái ấy hiền lành phúc hậu, trên tay cầm một chiếc gậy đầu rồng, từ xa xa đã gọi: “Nguyên Nhi, Nguyên Nhi của ta đã về chưa?”
Lục Nguyên vội vội vàng vàng bước lên đỡ lão phu nhân, không ngừng nói: “Bà nội, cháu nội bất hiếu, đã để cho người phải lo lắng rồi.”
“Cháu ngoan của bà.” Lão thái thái kích động ôm lấy Lục Nguyên và khóc.
Lục Kim hờn dỗi: “Bà nội, ca ca đang định đi thăm bà đây, sao bà lại ra đây chứ. Mấy người các ngươi cũng thật là, sao không ngăn lão thái thái lại, bà còn đang bệnh kia kìa.”
Lục Nguyên đứng bên cạnh nhìn mặt đoán ý, thấy bà nội thích Vân Phỉ như thế thì vui mừng đến nỗi sắp không khép miệng được.
Trước nay Lục Kim là hòn ngọc quý trên tay lão thái thái, bây giờ đột nhiên cảm thấy như bị thất sủng thì quay người làm nũng: “Bà nội, chẳng lẽ bà muốn nhận Tô cô nương làm cháu gái sao?”
Lão thái thái không nén được cười, dùng tay chỉ vào trán nàng ta, cười ha hả: “Thì sao chứ, nhìn bộ dạng ghen tỵ của nha đầu này xem.”
Lục Kim cười hì hì, nói: “Con không có ghen tỵ, con cũng thích Tô cô nương.”
Lục Nguyên nghe thế thì cả kinh. Nếu Vân Phỉ bị nhận làm cháu nuôi thì há chẳng phải nàng sẽ trở thành muội muội của hắn sao? Hắn vội vàng bước tới nói: “Bà nội, bà mau vào nhà nghĩ ngơi đi, Tô cô nương cũng đã mệt cả ngày rồi, để con mời nàng ấy đi nghỉ ngơi một lát trước đã rồi lại đến trò chuyện với bà có được không?”
Lão thái thái lập tức nói: “Xem ta hồ đồ chưa này, vừa thấy các con trở về là vui tới nỗi quên cả đạo đãi khách. Tam Thuận, mau đi dặn nhà bếp tối nay phải làm một bữa cơm thật thịnh soạn để tẩy trần cho Tô cô nương và Nguyên Nhi.”
Thê tử của Lâu Thuận Tam là Bình Thị xin chỉ thị: “Lão thái thái, người thấy nên sắp xếp cho Tô cô nương ở đâu thì tốt?”
Không đợi lão thái thái lên tiếng, Lục Kim đã cười tươi tắn: “Đương nhiên ở gần ta là tốt nhất. Phía đông của Hòa Duyệt Uyển còn trống rất nhiều phòng, để ta dẫn Tô cô nương qua đó.” Nói xong, Lục Kim liền hăm hở nắm tay Vân Phỉ, nháy mắt với Lục Nguyên: “Huynh ở đây trò chuyện với bà nội, muội đi sắp xếp. Huynh yên tâm đi.”
Lục Kim dẫn Vân Phỉ đến Hòa Duyệt Uyển nơi mình ở.
Lúc này, trời vừa chập tối, các đình viện như bước bao bởi một tầng lụa mỏng màu xám tro, cứ như là được vẽ ra bởi mực nước màu nhạt, tĩnh mịch khác thường, như chốn bồng lai.
Vân Phỉ theo Lục Kim vào phòng khách, thị nữ Mặc Hương châm nến, Thư Hương thì dâng trà. Chén trà bằng sứ Điềm Bạch đựng trà xanh Lục An màu biêng biếc, hương thơm ngan ngát.
“Tô cô nương uống trà trước đi.”
Lục Kim quay sang căn dặn T