Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4462 lượt.

lần, Nghiêm Trạm Thanh bây giờ chỉ còn mệt mỏi rã rời, trong ấn tượng của hắn, Mạch Sanh Tiêu rất ít khi rơi lệ. nhiều khi, dù có khổ thế nào, cô ấy đều cắn răng chịu đựng, sẽ không hề động một chút là khóc.
Nghiêm Trạm Thanh nhìn Tô Nhu, không hề tiến lên nâng cô ả dậy, tranh cãi một hồi, hắn chẳng còn muốn ăn gì nữa, bố mẹ hắn thấy vợ chồng con cãi nhau, chỉ nhẹ nhàng khuyên giải “Trạm Thanh, con cũng thật là, lần sau nhớ về sớm một chút”.
Đàn bà bên ngoài có gì tốt, dù sao cũng phải trở về nhà.
“ Bố, con chỉ ra ngoài làm việc thôi”.
“ Bố, mẹ, không phải thế đâu, bọn họ đang lừa dối giở trò sau lưng con…”
Ông Nghiêm bắt đâu thấy bực bội, bà Nghiêm thấy thế kéo cổ tay ông ta “ Ông đi nghỉ đi, Trạm Thanh đã về rồi, không có gì đáng lo cả”.
Ông Nghiêm gật đầu, đứng lên. Bà Nghiêm đi sau nghiêm giọng nói “ Tô Nhu, đừng làm quá lên, đàn ông bên ngoài xã giao là chuyện bình thường, Trạm Thanh vì sao lấy cô, trong lòng cô rõ ràng nhất, việc cô cần làm lúc này là chăm sóc tốt bản thân rồi sinh cháu nội béo khỏe cho tôi, đừng suốt ngày rỗi hơi kiếm chuyện sinh sự.”
Trong lòng bà ta không hề vui vẻ, nếu Tô Nhu không dựa vào cái bào thai trong bụng cô ta, không dựa vào Trạm Thanh chống lưng, kiểu gì bà ta cũng thấy cô ả đũa mốc chòi mâm son.
Vợ chồng họ bực bội trở về phòng, Nghiêm Trạm Thanh cũng không muốn nói chuyện, mệt mỏi lên phòng.
Tô Nhu chán nản ngồi xuống ghế, trong trái tim Nghiêm Trạm Thanh không hề còn có cô ả nữa, nếu không cũng không tiếc vài câu giải thích cho cô ta.
Cả đêm Sanh Tiêu ngủ không yên, những vết trầy xước trên người đau rát khó chịu, cứ chợp mắt vào là lại gặp ác mộng, cô mơ thấy mắt mình không nhìn thấy gì nữa, không nhìn thấy đàn dương cầm của cô, cũng không nhìn thấy Tương Tư.
Cứ mỗi ngày cô đều sống trong sự sợ hãi, có một ngày thật vất vả cô mới nhìn thấy, lại phát hiện ra mái tóc đã bạc trắng.
Mạch Sanh Tiêu run rẩy, từ trong cơn ác mộng tỉnh lại.
Khi vừa mở mắt, cô cảm thấy đau nhức, theo bản năng lấy tay che đi, ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa kính rọi thẳng vào mắt cô. Cảnh vật của căn phòng từ mờ ảo dần dần chuyển sang rõ ràng. Cô không dám mở đột ngột, chỉ là chậm rãi mở hé đôi mắt.
Ngoại trừ còn có chút khó khăn chưa thích ứng còn lại cô đều có thể thấy rõ.
Trong phòng bệnh rộng lớn, ngoài giường bệnh của cô ra thì phía đối diện còn bày một chiếc giường nữa. Duật Tôn có lẽ đang ngủ, y nằm nghiêng trên giường, bên cạnh đặt chiếc xe lăn, y mặc bộ quần áo bệnh nhân, bộ quần áo sọc xanh trắng đơn giản ngược lại làm tăng thêm dáng vẻ cao lớn hoàn hảo của y, chăn bông trắng dày che khuất đi nửa người dưới,tướng lúc ngủ của y rất xấu, lúc nào cũng thích ôm gối ôm.
Mạch Sanh Tiêu bật cười, ai có thể nghĩ được, người đàn ông bình thường đáng sợ như vậy, nhưng lúc ngủ lại ôm gối bông ?
Duật Tôn nhíu mày, mở mắt ra, trông thấy khóe miệng cô chưa kịp giấu đi nỗi niềm vui vẻ “ Mới sáng sớm mà đã cười giống con ngốc vậy.”
Sanh Tiêu bĩu môi, Duật Tôn từ trên giường đứng dậy, đá văng chiếc xe lăn bên cạnh giường, bởi vì chân đau nên y đi khập khiễng. Duật Tôn đứng trước giường Sanh Tiêu, thấy đôi mắt cô nhìn chằm chằm mình, liền tiến lại gần làm chóp mũi chạm vào mặt cô. “Có nhìn thấy không ?”
“ Có.”
Duật Tôn đẩy một ít tóc trên trán cô ra, cái trán trắng hồng điểm một vết xước lớn bật máu, đây là lúc cô ngã từ trong xe ra bị đám cây cỏ trên đường quét vào “Cậu ta trông như vậy mà cũng nhẫn tâm xuống tay thật.”
Mạch Sanh Tiêu hiểu “ cậu ta” mà y nói là ám chỉ ai.
Cô không nói gì, trong chuyện này cô không muốn Nghiêm Trạm Thanh sẽ gặp bất trắc gì nên không hề nói ra tố cáo hắn.
Dù hắn làm cô rất thất vọng, dù hắn đối với cô thâm hiểm khó lường, lòng dạ độc ác.
Bác sĩ đến phòng bệnh kiểm tra lại lần nữa cho Mạch Sanh Tiêu, bảo với cô nằm viện điều dưỡng vài ngày là có thể về nhà.
Nghiêm Trạm Thanh không có can đảm đến bệnh viện, hắn vận dụng mọi mối quan hệ thân quen để xác định chắc chắn Sanh Tiêu không có việc gì, hắn đến cửa hàng bán hoa, có ý mua một bó hoa bách hợp, rồi nhờ người đem đến tặng.
Sanh Tiêu phải ở viện theo dõi vài ngày, hôm nay chuẩn bị xuất viện. Duật Tôn có về qua Hoàng Duệ Ấn Tượng, thỉnh thoảng, ban ngày y sẽ đến bệnh viện. Tương Tư ở viện cùng Sanh Tiêu một ngày, cô ta nói là xem bản tin mới biết cô xảy ra chuyện, cô ta cứ luôn miệng trách cứ Sanh Tiêu sao không nói sớm với mình.
Tương Tư không tiện đi đứng nhưng lại kiên quyết ở với cô một đêm trong bệnh viện.
Trở lại Hoàng Duệ Ấn Tượng, Mạch Sanh Tiêu lập tức thấy thoải mái rất nhiều, cô đúng là xui xẻo, trong khoảng thời gian ngắn mà đến hai lần vào bệnh viện.
Tuy đã xin phép nghỉ ở trường nhưng cô vẫn sợ mình không theo kịp, muốn ngày mai đi học ngay.
Ăn xong bữa cơm tối, Duật Tôn vẫn chưa về. Sanh Tiêu lên phòng chuẩn bị sách nhạc, Tương Tư cùng dì Hà xem tivi trong phòng khách, cô mở cửa phòng ngủ, chăn gối trên giường hỗn loạn, đoán chắc Duật Tôn có về đây ngủ.
Trên tủ đầu giường bày rất nhiều sách của cô, tiện tay