Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4458 lượt.
lên “ Xem này.”
Mạch Tương Tư căng thẳng, tốt lắm, rất tốt…
Từ lúc nghe dì Hà nói vậy, Sanh Tiêu cũng thấy đây là khả năng khả thi nhất, so sánh với tóc của Tương Tư, chiều dài cũng giống, mà tóc của chị cô cũng là tóc xoăn.
Duật Tôn chống một tay bên má, đôi mắt ưng hẹp dài nheo lại, như cười mà không cười, có vẻ rất ngạo nghễ.
Mạch Sanh Tiêu cũng nghĩ, dựa vào tính tình của y, thì Duật Tôn không phải là người dám làm nhưng không dám nhận.
Không khí có vẻ ngượng ngùng xấu hổ, Mạch Sanh Tiêu nghĩ, hôm nay cô làm sao vậy, gây ầm ĩ như đứa trẻ con.
“Chẳng lẽ, Duật thiếu mang người phụ nữ khác về, chị với dì Hà không nhìn thấy sao?” Tương Tư thấy sóng gió đã qua, liền lên tiếng hòa giải.
Vài ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào mặt Sanh Tiêu, cô cắn môi, thoáng buông tay ra, nhưng thủy chung vẫn chưa mở miệng.
Dì Hà vui vẻ “ Thời gian cũng không còn sớm nữa, để tôi đưa Tương Tư đi nghỉ đây.”
Duật Tôn đứng lên, đến trước mặt Sanh Tiêu, y cúi người, khuôn mặt đẹp như tượng tạc phóng to trước mắt cô “Thật ra, nếu muốn biết anh có đi tìm người đàn bà khác hay không, rất đơn giản, ngay bây giờ em thử xem sức lực của anh chẳng phải sẽ biết ngay sao ?’
Y nói xong, liền kéo tay Sanh Tiêu lên lầu.
Tương Tư quay đầu, trong phòng khách văng lặng không một bóng người, Mạch Sanh Tiêu cùng Duật Tôn đã về phòng. Ánh mắt cô ta rũ xuống, trong đó là một mảnh trời u ám.
Trên tầng hai, Sanh Tiêu vừa bước vào phòng ngủ, Duật Tôn cửa đóng lại, khóa chặt.
Cô đến trước giường, vén chăn lên muốn giấu chính mình đi. Duật Tôn lại nhanh hơn một bước kéo cô ra. Y ôm lấy chiếc gối, chăn cùng drap trải giường.
“ Anh định làm gì ?” Mặt cô đầy vẻ khó hiểu.
Thân thể cao lớn của Duật Tôn đi về hướng sân thượng, Sanh Tiêu thấy cánh tay dài của y giơ lên, trong tay đồ đạc toàn bộ bị ném xuống.
“ Anh…” Mạch Sanh Tiêu không kịp mở miệng, chợt nghe thấy âm thanh truyền đến, cái miệng nhỏ khẽ kêu lên “Anh làm cái gì vậy ?”
“ Vứt đi, tránh cho em khó chịu không ngủ được “.
Sanh Tiêu hiểu rõ ý của y, cô không nói gì xoay người đi lấy tấm drap khác trải lên, bỗng bị người đàn ông ôm chặt từ đằng sau, mặt y chôn vào lưng cô “ Hôm nay, anh phát hiện ra em rất thú vị.”
“ Là sao ?” Sanh Tiêu chợt căng thẳng.
“ Chẳng phải chỉ là sợi tóc của phụ nữ thôi, sao em phải tức giận như vậy ? Nói thật, có phải em ghen hay không ?” Giọng nói của y mang theo vui vẻ cùng âu yếm thổi vào tai cô. Mạch Sanh Tiêu có cảm giác tai mình nóng bừng. “ Không phải, tôi chỉ không muốn người khác ngủ trên giường của tôi.”
“ Vật nhỏ tham lam.”
Mạch Sanh Tiêu muốn cãi lại, nhưng Duật Tôn đã đem cô vây trong ngực mình “Đây là giường của anh, người khác không thể trèo lên, nếu có người đàn bà khác ngủ trên này, anh chắc chắn sẽ đạp cô ta xuống.”
Sanh Tiêu nghe mà bật cười, Duật Tôn thấy khóe miệng cô cong lên, y dán mặt vào cổ cô, từng nụ hôn nhẹ lướt qua xương quai xanh, trên hai gò má, từng chút từng chút dùng sức, bế Sanh Tiêu đặt lên chiếc giường mềm mại.
Duật Tôn mà muốn lấy lòng phụ nữ thì có thể nâng cô gái đó đến tận trời xanh.
Sanh Tiêu ngồi ở cầu thang cuối phòng học, tay cô chống cằm, như có điều gì suy nghĩ, khóe miệng lại nâng lên đường cong nhàn nhạt. Thư Điềm viết phần ghi chú xong, ngẩng đầu đã nhìn thấy hai mắt cô nhìn về phía ngoài cửa sổ, thừa dịp thầy giáo không chú ý, Thư Điềm đẩy cánh tay Sanh Tiêu,” Này, đang hoài xuân hả?”
Mạch Sanh Tiêu thả tay xuống, khuôn mặt hơi có chút hồng,” Chẳng nói được lời nào tốt đẹp cả.”
” Còn chối nữa kìa, mặt đỏ rần rồi, ái chà”
Sanh Tiêu đưa tay vỗ trên đùi Thư Điềm,” Mau học thuộc bài học của cậu đi.”
” Thực xin lỗi, Sanh Tiêu.” Hắn nói rất nhỏ nhưng Mạch Sanh Tiêu lại nghe rất rõ ràng nhưng cô làm bộ không nghe thấy,” Anh còn có việc gì nữa không?”
” Anh cho tới bây giờ đều không muốn tổn thương em, thật sự là chưa từng có.”
Chính là những việc hắn làm, mỗi việc đều làm tổn thương cô sâu sắc.
” Em biết.” Mạch Sanh Tiêu tin tưởng, cho dù là lần tại Thiên sắc, hắn mặc dù đối với cô mạnh tay như vậy, nhưng Sanh Tiêu lại như trước có thể hiểu được, nhưng mà những lời giải thích của hắn cô không thể tiếp thu được.
Hai người đứng ở cửa trường học mà cũng không biết phải nói gì với nhau.
Mạch Sanh Tiêu thở dài,” Em đi ăn cơm đây.”
Nghiêm Trạm Thanh trơ mắt nhìn cô đi qua, có chút hơi ấm, nhưng mà hắn ngay cả tay của cô cũng đều không chạm tới được, Sanh Tiêu đi phía trước, Nghiêm Trạm Thanh lên xe, lái xe cực kỳ chậm, đi theo sau cô.
Cách đó không xa góc, Tô Nhu mở cánh cửa xe BMW đi theo sau Nghiêm Trạm Thanh. Hắn suốt ngày không thấy bóng dáng đâu mà dù có trở về, cũng đều là rạng sáng. Hôm nay sáng sớm cô ta liền đi theo Nghiêm Trạm Thanh ra ngoài, nguyên lai, hắn vẫn là tìm đến chỗ Mạch Sanh Tiêu.
Thư Điềm ngồi tại quán đồ nướng đã gọi một đống lớn đồ ăn rồi, thấy Sanh Tiêu đi đến trước mặt, lúc này mới kéo cô ngồi xuống,” Hắn một mực đi theo cậu đấy.”
” Tớ