Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

ao lại suốt ngày lôi cậu ấy đi đánh nhau?
“Vu Vũ, bọn họ…” Nỗi lo lắng hiện lên trong mắt Cát Niên.
Dường như Vu Vũ biết cô định nói gì, cậu tìm cách đánh trống lảng, cố tìm những chuyện mà Cát Niên cảm thấy hứng thú.
“Biết đâu có ngày võ công của tớ giỏi rồi, thì sẽ không bị thương nữa đâu. Cát Niên, tớ nhớ là có lần cậu nói cho tớ về loại quyền gì ý nhỉ, à, loại võ công rất lợi hại mà luyện rất nhanh tên là gì nhỉ… tớ nghĩ mãi mà không nhớ ra.” Vu Vũ gãi đầu nói.
Cô bé ngốc nghếch Cát Niên quả nhiên bị đánh lạc hướng.
“Là Thất thương quyền.” Cô khịt mũi thật thà trả lời Vu Vũ. “Do Mộc Linh Tử của phái Không Động sáng lập ra, Kim Mao Sư, Vương Tạ Tốn chính là dùng loại võ công này để giết chết Không Kiến đại sư của Thiếu Lâm Tự. Một thế quyền có bảy loại công lực khác nhau, Kim Dung nói, trong con người có âm có dương…”
Vu Vũ cắt ngang lời Cát Niên: “Đúng rồi, chính là cái này, đợi tớ kiếm được quyển sách bí truyền này rồi luyện thành thì sẽ không còn bị thương nữa.”
Cát Niên biết cậu đang tìm cách làm cho mình vui, cô bật cười nhưng lại làm vết thương trên đầu nhói đau, cô méo xệch mồm rồi lại cố chịu đựng.
“Tớ về trước đây, lần sau tớ sẽ tới tìm cậu, để cậu xem kỹ thuật của tớ có tiến bộ không.”
“Vu…” Cát Niên đã nói tạm biệt rồi, nhưng lại nhớ ra một số chuyện, lần sau nhất định phải nói cho Vu Vũ biết, Thất thương quyền không phải là loại võ công tốt.
Trong sách có viết: Thất thương quyền, tốc thành. Nhất luyện thất thương, tiên thương kỷ, hậu thương nhân.






Thiếp ở phía Nam Vu Sơn .
Giống như thói quen xem sách, đọc thơ, nhìn người của cô từ trước đến nay, cô luôn giải thích mọi chuyện theo cách riêng của mình, còn những ý tứ ẩn chứa sau mặt chữ thì có gì là quan trọng chứ.
Mắt nhìn theo bóng Vu Vũ khuất dần, Cát Niên sực nhớ ra chuyện đã đưa xe đẩy cho Khiết Khiết trong lúc vội vàng. Cô không thể để một công chúa xinh đẹp như vậy thay mình đổ rác được, vì thế cô vội vàng quay trở về chỗ cũ, khi đi qua sân bóng mà vừa nãy cô bị “trúng chiêu”, không ngờ có rất nhiều người đang tụ tập ở đấy, tất cả các cặp mắt đều hướng về một mục tiêu, mà mục tiêu đó hình như lại là cô - người đang đi tới gần.
Cát Niên càng bước càng thấy do dự, cô không biết tại sao các bạn đều không làm việc nữa, lẽ nào hành động bỏ xe đẩy để đuổi theo Vu Vũ lại làm mọi người phẫn nộ thế hay sao? Trong lúc đang suy đoán thì thầy chủ nhiệm bước đến.
“Tạ Cát Niên, để tôi xem đầu em nào?”
Cát Niên khẽ hỏi thầy giáo: “Thầy ơi, em đi được chưa ạ? Em còn phải đi đẩy xe rác nữa.”
Thầy giáo thở dài nói: “Em không phải làm gì nữa, đợi vết thương hết sưng đã rồi làm gì thì làm, bị tổn thương não rồi lấy ai làm đúng hết cho thầy phần đề thi trắc nghiệm của bài kiểm tra tập làm văn bây giờ?”
“Thầy Chương ơi, thế em được bao nhiêu điểm ạ?”
Hàn Thuật vừa nghe thấy kết quả thi cuối kỳ có rồi liền tranh thủ cơ hội hỏi thầy giáo.
“Em vẫn còn tâm trạng nghĩ đến chuyện này cơ à? Việc em cần làm bây giờ là mau xin lỗi Cát Niên đi, bị cả một cái chổi rơi vào đầu xem em có đau không. Con trai các em nghịch như khỉ ấy, không yên chân tay lúc nào cả, hay là cứ thích bắt nạt các bạn khác?” Cho dù như thế nào đi nữa, giáo viên cũng luôn bênh vực học sinh của mình.
Hàn Thuật vội thanh minh: “Em đã xin lỗi rồi đấy chứ ạ, có phải em cố ý đâu, chả hiểu tại sao bạn ấy lại xuất hiện trước cán chổi của em, nếu không tin thì thầy cứ hỏi Chu Lượng, hay Phương Chí Hòa, các bạn ấy đều nhìn thấy đấy ạ.”
“Mấy cậu ấy ngoài phá phách ra thì còn biết cái gì nữa? Em mau xin lỗi người ta đi, may mà không nghiêm trọng, nếu không thì nhất định phải bắt em bồi thường tiền thuốc cho bạn mới được.” Thầy chủ nhiệm của Cát Niên không thèm để ý đến lời của Hàn Thuật.
“Cậu cần bao nhiêu tiền, tớ trả cậu là được chứ gì?” Hàn Thuật hỏi thẳng Cát Niên.
Cát Niên hiền lành xua tay liên tiếp: “Không cần đâu, không cần đâu.”
“Nếu có phải đền tiền thuốc thật, thì cũng phải mời Viện phó Hàn nhà em đến trả tiền chứ.” Giáo viên chủ nhiệm lớp Cát Niên là một thầy giáo trẻ mới ngoài ba mươi, nhìn thấy bộ dạng của Hàn Thuật không khỏi bực mình.
Hàn Thuật không nói được câu nào, mặt cậu vẫn vênh váo kiểu “thầy muốn làm gì thì làm”.
“Thật sự là không cần đâu thầy ạ.” Cát Niên gỡ rối. Cô thấy mình thật bất lực, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Người bị hại là cô đã chấp nhận đen đủi rồi, cô không muốn tiếp tục lằng nhằng về chuyện này nữa, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi vụ mâu thuẫn này, nhưng dường như mọi người xung quanh còn hiếu thắng hơn cả cô.
“Hàn Thuật, con trai phải ra dáng con trai chứ, làm sai chuyện gì thì phải dũng cảm nhận lỗi, chẳng lẽ đến chút phong độ này em cũng không có sao?” Thầy giáo muôn đời vẫn là thầy giáo, xem ra có vẻ cũng nắm được điểm yếu của bạn Kazuma rồi, một anh hùng trong tương lai cái gì cũng có thể thiếu, nhưng thứ duy nhất không thể thiếu được chính là phong độ.
Hàn Thuật hắng giọng, chầm chậm bước đến trước