pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

gấp, phiền cậu đẩy giúp tớ được không?” Lời cô vừa dứt thì người cô cũng đã tiến được một đoạn cách xa đó rồi, nghĩ thế nào cô lại vội vàng quay người lại khom lưng làm động tác xin lỗi. “Xin lỗi nhé, tớ sẽ về ngay.”
Không thể để Vu Vũ đi như thế được. Ruột gan như thiêu đốt, cô đuổi theo hướng mà Vu Vũ vừa đi khỏi, cậu ấy đi đã được một lúc rồi, liệu đã ra khỏi cổng trường chưa nhỉ?
Chạy qua bãi cỏ của tòa nhà thực nghiệm, bên ngoài hành lang, ngoài sân bóng, đâu đâu cũng thấy các bạn đang quét dọn, một số bạn nam vừa làm vừa cười đùa với nhau, Cát Niên có vẻ như đã nhìn thấy hình bóng quen thuộc ở phía cuối hành lang, nhưng do bị ngăn cách bởi quá nhiều người nên cô không thể chạy nhanh được.
Đã hơn một học kỳ rồi mà cô mới chỉ gặp Vu Vũ có một lần. Bình thường phải đi học, đến cuối tuần lại có bao nhiêu việc ở nhà thì gặp Vu Vũ vào lúc nào đây? Sao cô lại vô dụng như thế, giống như một con heo đất, bình thường ngày nào cũng gom góp tiền, gom đầy ụ lên, thế nhưng đến lúc quan trọng, lại không lấy ra được. Lao động cũng là một nhiệm vụ do nhà trường phân công, cô không thể đi xa quá được, hình bóng Vu Vũ dần dần nhỏ lại, hai mắt của Cát Niên hoe đỏ.
Đúng vào lúc Cát Niên sắp đi hết sân bóng, bỗng có một tiếng “binh”, không biết vật gì từ đâu bay đến rơi trúng vào đầu Cát Niên. Cảm giác bị va đập mạnh qua đi, tiếp theo là cảm giác đau rát như bom nổ, sau lưng cô là những tiếng gọi to nhỏ, tiếng huýt sáo của các bạn trai, tiếng hét, tiếng cười thầm… loạn hết cả lên.
Cát Niên bất ngờ bị đập vào đầu, cô ôm vết thương ngơ ngác quay đầu lại, cạnh chân cô là một chiếc chổi cán dài.
“Ô hô, thảm rồi, thảm rồi, đúng là có người trúng chiêu rồi.”
“Là ai ném vậy? Có phải cậu không? Hà hà…”
“Đó là ai thế, cậu đánh trúng ai thế?”
“Đã bảo là đừng có đẩy tớ mà.”
“Đừng cười nữa, hình như cô bé đó khóc rồi đó, có vẻ như mình gây họa thật rồi.”
“Hàn Thuật, hình như đó là chổi của cậu.”
“Hay là đi xin lỗi đi, thầy giáo mà đến là tiêu đấy.”
Trong dòng nước mắt nhạt nhòa, Cát Niên thấy có người bước đến cạnh cô và nói: “Tại sao cậu lại đen đủi thế? Đau thật à?”
Thực ra Cát Niên không hề muốn khóc, có thể nước mắt chỉ là phản ứng tự nhiên khi bị đau đớn. Cô chỉ lo lắng, không biết Vu Vũ đã đi bao xa rồi.
“Cậu đừng có mà dọa tớ, cùng lắm thì tớ sẽ đưa cậu đến phòng y tế.”
Cát Niên lắc đầu, tiếp tục tiến về phía trước, cảm giác như có ai đó giữ tay cô lại.
“Cậu làm gì thế? Đi, đi đến phòng y tế.”
Trong lúc vội vàng, cô gạt cánh tay đó ra.
“Xin lỗi mà, có được không?” Người ngăn cô lại nói.
“Xin cậu đấy, làm ơn đừng cản đường tớ nữa được không?”
Cát Niên lấy tay gạt dòng nước mắt, tiếp tục chạy về phía trước, trong lòng cô thầm mong, Vu Vũ, đi chậm một chút có được không, đợi tớ với.
Cô ôm vết thương đau như lửa đốt, cứ thế chạy đuổi theo, tất cả mọi người và cây xung quanh đều trở nên mờ ảo. Cô chạy một mạch đến cổng trường nhưng hình như cô đã đến chậm một bước, Tiểu hòa thượng của cô không biết đã đi đâu mất rồi.
Cát Niên nghẹn ngào, vết đau trên đầu khiến cô khóc như mưa.
Mọi người đều nói, bị chấn thương ở đầu sẽ gây ra ảo giác, quả nhiên là như vậy, cô khóc không thành tiếng, hình bóng đã đi xa khuất lại dần dần trở nên to hơn, quay lại bên cạnh cô.
“Cát, Cát Niên… tại sao cậu lại khóc thế?” Ảo giác lại còn cả tiếng nói, hơn nữa là tiếng nói lo lắng ngơ ngác quen thuộc.
“Tại sao cậu lại quay lại?” Cát Niên ngốc nghếch hỏi.
“Tớ nhớ là còn phải đưa cho cậu cái này… nhưng vấn đề là tại sao cậu khóc vậy?”
Tiểu hòa thượng của cô rút một chiếc lá từ trong túi ra, đó là một chiếc lá dày, bên trên vẫn còn một lớp lông tơ mỏng. Cái này thì Cát Niên biết, đó là lá cây tỳ bà.
“Lúc nãy tớ quên không nói với cậu, cây tỳ bà của cậu lớn rất nhanh. Nếu may mắn thì tháng Năm năm sau có thể ra quả đấy. Đây là chiếc lá đẹp nhất, tớ cũng không nỡ hái nó đâu nhưng mà cậu giữ nó đi.”
Cát Niên đặt chiếc lá vào lòng bàn tay, cô cười trong nước mắt.
“Có phải ai bắt nạt cậu không, tại sao cậu lại khóc?”
Cát Niên lắc đầu.
Vu Vũ không thể chịu đựng nổi: “Cậu hãy xem lại bộ dạng của mình đi, tớ không biết phải mô tả như thế nào nữa.”
“Vu Vũ tại sao mặt cậu lại bị thương… cả tay nữa? Cậu đánh nhau với ai à?”
Lúc này Cát Niên mới nhìn kỹ Vu Vũ, cậu ấy vốn không phải là người thích đánh nhau.
Vu Vũ nhìn vết thương trên cánh tay mình, trả lời qua quýt: “Vết thương nhỏ ý mà, Cát Niên, tớ không muốn bị người khác bắt nạt nữa, tớ cũng không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.Tớ có quen vài bạn trong trường, bọn họ lớn hơn tớ một, hai tuổi, rất quan tâm đến tớ, và cũng rất nghĩa khí, tớ cũng không để ai bắt nạt cậu nữa đâu.”
“Bạn? Nghĩa khí?” Cát Niên nhắc lại những lời này, cô bỗng cảm thấy lo lắng một cách vô cớ. Vu Vũ đã có bạn khác, đáng lẽ ra cô phải sớm đoán được điều này mới phải, trước đây cậu ấy cô đơn đến như vậy, chỉ vì lòng ích kỷ của mình mà để cậu ấy tiếp tục cô đơn thì chẳng phải tàn nhẫn quá hay sao. Nhưng mà những người đó là người như thế nào, s