XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

cậu ta bất ngờ hỏi Cát Niên một câu rất kỳ quặc: “Tạ Cát Niên, sao cậu không trèo tường nữa vậy?”
Cát Niên thật thà trả lời: “Tớ sợ bị ngã chết mà.”
Cô không biết tại sao Hàn Thuật lại tỏ ra thất vọng. Mãi đến khi kỳ thi cuối cùng kết thúc, tức là vào khoảng một ngày trước khi nghỉ hè, toàn thể học sinh và giáo viên trong trường lao động tập thể, có người nhặt cỏ ở góc tường phía tòa nhà thực nghiệm, đang nhặt thì phát hiện được một cái hố sâu đến đầu gối, bên trên còn được phủ cỏ dại rất ngay ngắn. Những bạn phát hiện ra cái hố cứ đoán mãi xem nó được dùng vào việc gì, có người nói là cái hố đó để cất giấu bảo bối, có người lại nói là để bắt chuột, chỉ có Cát Niên đang đứng bên cạnh là lạnh cả sống lưng. Cô thừa lúc mọi người không chú ý, quan sát tỉ mỉ địa hình xung quanh hố, vị trí của cái hố chẳng phải là chỗ mà cô hay nhảy xuống khi trèo tường đó sao?
Theo Cát Niên được biết, Hàn Thuật là một người rất bận rộn, tan học là cậu ta tham gia lớp năng khiếu tiếng Anh, lớp bồi dưỡng toán Olympic, lớp âm nhạc, lại còn tập đánh cầu lông nữa, nói tóm lại cậu ta là một học sinh giỏi làm gì cũng được. Rốt cuộc là cậu ta đào cái hố đó vào lúc nào, dùng cái gì để đào, với tâm trạng như thế nào và để đạt được mục đích gì chứ? Cát Niên không thể hiểu nổi, nửa đêm tỉnh dậy nghĩ đến chuyện này cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Khổng Khiết Đảm, Hạc Đỉnh Hồng, Thất Tinh Hải Đường, Kim Tàm Cổ Độc… không ai độc ác hơn tâm địa của cậu con trai này.






Thất thương quyền, tiên thương kỷ, hậu thương nhân
Trong sách có viết: Thất thương quyền, tốc thành. Nhất luyện thất thương, tiên thương kỷ, hậu thương nhân.
Bây giờ, khi nhớ lại buổi lao động cuối kỳ của năm lớp Mười, Cát Niên vừa thấy vui vừa thấy buồn. Nếu như cạm bẫy của ai đó làm Cát Niên phải rợn tóc gáy, thì việc gặp lại Vu Vũ khiến cho tâm hồn và trái tim cô vui như Tết.
Mọi chuyện được bắt đầu như thế này, nhiệm vụ của Cát Niên là đổ rác. Các bạn gom lại cỏ dại và rác đã quét thành một đống, Cát Niên chịu trách nhiệm đẩy chiếc xe một bánh nhỏ chở rác đến bãi rác, cứ lấy rác đi đổ rồi lại quay lại lấy rác tiếp như vậy hết lần này đến lần khác. Công việc này Cát Niên thấy rất thú vị.
Không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu Cát Niên từ bãi rác trở về, từ xa cô đã nghe thấy tiếng Trần Khiết Khiết gọi mình.
“Trông cậu vẫn khỏe. Thế là tốt rồi.” Vu Vũ gảy lưới vợt rồi cười nói. “Thôi, tớ phải về đây, cậu làm việc tiếp đi.”
“Về á? Ồ… được.” Cát Niên bỗng dưng cảm thấy thất vọng, nhưng cô cũng không biết mình phải nói gì nữa, chỉ biết gật đầu.
Vu Vũ vẫy tay chào Cát Niên rồi quay lưng đi mất. Cát Niên ngây người nhìn theo hình bóng cậu ấy, tay vẫn không rời khỏi chiếc xe đẩy, cô nghĩ, bộ dạng của mình lúc nãy chắc chắn là ngốc lắm.
“Tạ Cát Niên, ở đây còn nhiều lá cây cần vứt đi này!” Các bạn trong lớp giục cô.
Cát Niên như chợt tỉnh giấc mộng, cô vội vàng đẩy xe lại. Trần Khiết Khiết ở phía bên kia đã quét lá cây thành một đống và đổ lên xe. Lá cây không nặng nhưng rất chiếm diện tích, chẳng mấy chốc đã đầy ắp cả xe. Cát Niên đẩy xe về phía khu đổ rác, Trần Khiết Khiết bỏ chổi, chủ động cùng Cát Niên đẩy xe rác.
“Cảm ơn cậu, nhưng không cần đâu, tớ làm một mình cũng được mà.” Cát Niên ngần ngại nói.
Trần Khiết Khiết nở một nụ cười thân thiện với Cát Niên: “Không sao đâu, đẩy xe rất thú vị. Tạ Cát Niên, người lúc nãy là bạn học cũ của cậu à?”
Cát Niên quay sang nhìn Khiết Khiết nhẹ nhàng đáp: “À, đó là, đó là… bạn… của tớ.”
Cô cảm thấy dùng hai chữ “bạn học” không chính xác lắm đối với quan hệ giữa cô và Vu Vũ, nhưng khi nói đến chữ “bạn”, khuôn mặt cô bỗng ửng đỏ lên. Đối với những cô bé ở độ tuổi này thì “bạn” là một từ rất nhạy cảm, đặc biệt khi đối phương lại là bạn nam cùng tuổi. Cát Niên không biết Trần Khiết Khiết sẽ nghĩ như thế nào, hừ, đằng nào thì cũng không quen nhau lắm, cô cũng chẳng nghĩ nhiều làm gì.
Trần Khiết Khiết không hề tỏ ra kinh ngạc, mà ngược lại cô tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Là thế à? Hay ghê. Nói thật, hình như tớ đã gặp cậu ý ở đâu đó rồi thì phải.”
“Chắc không phải đâu… bãi rác sao xa thế nhỉ?”
“Bọn mình vừa đi vừa nói chuyện sẽ không còn cảm thấy xa nữa. Tạ Cát Niên, bạn cậu đến đây để thăm cậu à? Sao mới nói được mấy câu đã đi rồi thế?”
Sự buồn bã của Cát Niên đã bị lời nói vô tư của Khiết Khiết làm cho bừng tỉnh, đáng lẽ ra cô có rất nhiều điều muốn nói với Vu Vũ, thế mà lúc đó tại sao cô lại chỉ biết cười một cách ngốc nghếch chứ?
Trần Khiết Khiết không hề chú ý đến sự thay đổi thái độ của người đứng bên cạnh mình, cô tiếp tục nói: “Tay cậu ấy cầm vợt cầu lông, chắc là cậu ấy chơi hay lắm nhỉ? Dạo này mình cũng đang học đánh cầu lông, nếu có thời gian bọn mình có thể đánh cầu lông cùng nhau không?”
Bỗng nhiên Cát Niên đứng sững lại không nhúc nhích.
“Mình chỉ nói thế thôi, cậu đừng để bụng nhé…”
Trần Khiết Khiết còn chưa nói hết, Cát Niên bỗng dúi tay cầm của chiếc xe đẩy vào tay cô.
“Xin lỗi cậu, tớ có chút việc