Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

m thế này bên Tạ Cát Niên, Hàn Thuật có tư cách hơn bất kỳ ai để chứng thực điều này. Cô là đồ đáng thương tự lừa mình lừa người đến cực độ, nhưng lẽ nào anh khác, anh sống nhưng còn thua cả một người đã chết, không có nổi một chút thấp thỏm nhớ mong.
Quá nhiều cảm xúc dồn nén không lối thoát, vì vậy anh phẫn nộ.
Anh nghiến răng nói: “Em quên rằng Vu Vũ đã chết rồi sao?”
Mười một năm đủ để chàng trai năm đó hóa thành xương khô, Hàn Thuật muốn Cát Niên biết, anh ta đã chết rồi, vĩnh viễn không thể sống lại mà về bên cô.
“Anh ấy không chết, anh ấy vẫn luôn bên cạnh tôi!” Cát Niên cuối cùng cũng mở miệng nói, mở trừng mắt nhìn Hàn Thuật đang kề sát mình. Có thể cô không đấu nổi với Hàn Thuật, nhưng chí ít cô có thể cho anh ta biết, anh ta vĩnh viễn không thể thay thế Tiểu hòa thượng của cô.
“Anh ấy luôn ở đây, chỉ là tôi không nhìn thấy.”
Hàn Thuật cười lớn, cúi người xuống hỏi dồn: “Anh ta có nhìn thấy không? Nếu vậy giờ anh ta đang nhìn thấy chúng ta? Ở ngay cạnh chúng ta?”
Anh nghe tiếng kêu kinh hãi mà Cát Niên cố ghìm trong cổ họng, kèm đó là tiếng nấc, cô vẫn kháng cự anh.
“Nếu như anh ta đang ở đây, nếu như anh ta quan tâm em, vậy giờ anh ta đang làm gì? Anh ta hoàn toàn có thể cản anh, cho anh một cái bạt tai, đá anh xuống khỏi người em, anh ta có làm được không?”
“Hàn Thuật, anh là đồ khốn nạn!”
“Anh khốn nạn, anh ta thì cái gì cũng tốt, chết mười một năm rồi mà âm hồn vẫn chưa tan!” Hàn Thuật thở hồng hộc gào vào khoảng không vô hình, “Tới đi, Vu Vũ, không phải anh ở đó sao? Thậm chí tôi không cần anh đụng tay, anh nói một câu, chỉ cần nói một câu, tôi lập tức thả cô ấy… hay anh cũng không cần nói, tùy anh dùng cách nào, ám hiệu cũng được, cái gì cũng được, tôi lập tức sẽ cút khỏi người cô ấy, cút ngay lập tức!”
“Câm miệng, anh câm miệng cho tôi, tôi van anh không được sao!”
“Anh không câm đấy, không phải em đang đợi anh ta phục thân, hiện linh, chết rồi hồi sinh ư? Vu Vũ, cô ấy thích anh đến thế, cô ấy chỉ hận không thể khiến tôi cút, đến chút việc này anh cũng không giúp cô ấy sao? Nếu quan tâm đến cô ấy, anh như thế có còn là một thằng đàn ông không?”
Đúng lúc đó Cát Niên giơ tay giáng cho Hàn Thuật một cái tát nảy lửa, cuối cùng anh cũng đã ngừng gào lên với Vu Vũ.
Nếu như vừa nãy Cát Niên đau khổ hoảng loạn thì giờ trong ánh mắt cô là sự điên cuồng ở giữa ảo vọng tiêu tan và tuyệt vọng. Trước đây cô vẫn luôn không muốn hận Hàn Thuật, bởi hận quá trầm trọng, nhưng giây phút này, cô hận anh đến chết, anh định phá vỡ niềm tin cuối cùng trong cô, quấy nhiễu để cô vĩnh viễn không được yên ổn. Anh ép cô không còn chỗ an thân.
Cái tát đó quả thực không nhẹ, mặt Hàn Thuật bị hất mạnh sang một bên, nhưng lúc này chính Cát Niên lại bật khóc.
Trước đây, Hàn Thuật chưa từng biết một người có thể đau khổ đến thế, có thể có nhiều nước mắt đến thế.
Cát Niên từ từ ngừng giãy giụa.
Dường như cô vẫn đang đợi.
Vu Vũ, anh ở đó thật không? Anh thật sự như em nghĩ, đang ở một nơi em không nhìn thấy bầu bạn cùng em? Nếu anh ở đó, xin anh hãy cho em sự thương xót cuối cùng.
Hàn Thuật nói: “Hay chúng ta cùng xem xem, giả như anh ta vẫn ở đây.”
Hơi thở anh dần trở nên nặng nề, hổn hển bên tai cô.
Cát Niên như một chiếc thuyền lá trong cơn sóng lớn, sợ hãi mất phương hướng, đường về duy nhất của cô là ảo mộng.
Cơn mê loạn này cô đã từng nhìn thấy, đó là một đêm đảo điên trong khu nghĩa trang liệt sĩ, thuộc về Vu Vũ và Trần Khiết Khiết, chứ không phải Tạ Cát Niên.
Ngoại ô không cấm đốt pháo hoa pháo trúc, tiếng nổ inh tai nhức óc vang lên dồn dập, bầu trời bên ngoài chắc chắn rất óng ánh, nhưng cô không nhìn thấy. Trong phòng không có gió, không khí như ngưng trệ, chỉ có hơi thở của dục vọng, rèm cửa cũng chẳng buồn đung đưa, ngoài tiếng tim đập và tiếng thở nặng nề của cô và Hàn Thuật, không nghe thấy bất cứ tiếng gì.
“Em tin chưa? Anh ta sẽ không xuất hiện đâu, vì anh ta đã chết từ lâu rồi, lúc anh ta chưa chết người anh ta cần cũng chẳng phải em.”
Hàn Thuật đã thắng, chí ít anh đã khiến Cát Niên tin một chuyện.
Vu Vũ chết rồi.
Cho dù anh có sống, anh cũng sẽ không ở bên cô. Lần gặp cuối cùng là anh đến để từ biệt. anh đã từng bao lần nhắc đến quê hương Sài Bắc thiên đường trong mơ với cô, nhưng khi quyết định từ bỏ tất cả đến nương tựa nơi đó, người anh muốn mang theo lại chẳng phải là cô. Sau bao nhiêu năm Vu Vũ ra đi, Cát Niên đã từng một mình lên đường đi theo lộ trình ấy, nhưng khi đứng trên vùng bình nguyên Vu Vũ khao khát mà không tới nổi, cô không cảm nhận nổi chút hơi thở quen thuộc nào, chỉ thấy trống trải thê lương.
Hóa ra cô vẫn luôn chỉ có một mình.
Cát Niên đã khóc cạn giọt nước mắt cuối cùng trong buổi tối này.
Trong khoảnh khắc Hàn Thuật đang vui sướng khôn tả, anh cảm nhận được cánh tay Cát Niên mềm nhũn buông xuống mép giường.
Mặt cô không chút biểu cảm, tựa hồ đến thân thể này cũng chẳng phải của cô nữa.
Anh vuốt tóc cô, xoa lên khuôn mặt vẫn còn dấu vết của những giọt nước mắt đã khô cạn.
“Anh ta chết