Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.

ng, đừng để nụ hôn anh đọng lại dư vị…”
Hàn Thuật ngồi trong phòng KTV ồn ào tối tăm, nghe các đồng nghiệp đang biểu diễn hết mình trên sân khấu.
“Hàn Thuật, uống một cốc không?” Kiều nữ chủ nhiệm văn phòng xách nửa tá bia đến ngồi xuống cạnh anh.
Hàn Thuật xua tay, “Vừa uống nhiều rồi, giờ anh uống cái này thôi.”
Kiều nữ chủ nhiệm cầm lấy đồ uống của Hàn Thuật đưa lên mũi ngửi, “Trà chanh, uống cái này thì có vị gì chứ?”
Hàn Thuật uể oải lấy lại cốc nước, “Thế thì em không hiểu rồi, trong trà chanh còn có cả học vấn nữa đấy. Anh thích cho vào ba lát chanh, thêm một chút mật ong, để nguyên không khuấy, rồi cho vào tủ đá ướp lạnh từ mười tiếng trở lên, mùi vị tự nhiên sẽ xuất hiện, màu lại trong veo. Cốc này… tạm thế thôi.”
“Anh lấy đâu ra lắm công phú thế.” Vừa hay có người đẩy cửa bước vào, kiều nữ chủ nhiệm Tiểu Vương lập tức xích ra lấy chỗ, miệng chào hỏi, “Viện trưởng Thái, cuối cùng cô cũng đến rồi, cô mau ngồi đi ạ…”
Viện trưởng Thái vừa tới nghe vậy liền bước lại, đường hoàng ngồi giữa Hàn Thuật và Tiểu Vương, Tiểu Vương bận bịu rót trà cho lãnh đạo, Viện trưởng Thái nhìn qua Hàn Thuật.
“Nhìn con mấy hôm nay tâm trạng có vẻ tốt hơn rồi đấy nhỉ? Thần sắc cũng quay lại rồi.”
Hàn Thuật cười đáp, “Chỗ này ánh sáng như động quỷ mà mẹ vẫn nhìn ra thần sắc của con, đúng là gừng càng già càng cay.”
Viện trưởng Thái cũng mím môi cười, “Mẹ nuôi không phải đang quan tâm con sao! Cái thằng bé này, từ nhỏ đến lớn chưa lúc nào khiến người ta không lo lắng. Nói chuyện với bạn cũ nỗi lòng cũng vơi hơn ít nhiều phải không.”
Hàn Thuật nghe đến đây chợt sững người, cách đây không lâu anh có “nói chuyện” với Phương Chí Hòa vài câu, kết thúc chẳng vui vẻ gì. Nhưng sao mẹ nuôi biết được?
Trong lòng anh hồ nghi những cũng không nói ra miệng, chỉ thầm suy nghĩ, hay là Phương Chí Hòa có quan hệ gì với mẹ nuôi? Cậu ta vô duyên vô cớ kiếm chuyện với anh, có lẽ chính là từ gợi ý của mẹ nuôi?
Không thể nào! Chu Lượng, Phương Chí Hòa từ nhỏ đã chơi thân với Hàn Thuật, mẹ nuôi đều biết bọn họ nhưng cũng chỉ dừng lại ở biết mà thôi. Quan trọng hơn là, Hàn Thuật hiểu mẹ nuôi mình, ý tứ trong lời nói của Phương Chí Hòa hoàn toàn trái ngược với cách nghĩ của mẹ nuôi, chắc chắn không có chuyện đó.
Viện trưởng Thái dường như cũng thấy mình lỡ lời, cười cười đón lấy chén trà nóng Tiểu Vương đưa qua, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Hàn Thuật cúi đầu uống cốc trà chanh của mình, thầm nghĩ, rốt cuộc là thế nào đây?
“Bố con đã nói với con rồi chứ, mau chóng bàn giao lại những việc đang làm đi, phải làm gì thì đi làm cái đó. Không phải con vẫn nói ở Viện Thành Nam bó chân bó tay sao, giờ có thể cao chạy xa bay rồi lại không nỡ dứt hả?” Viện trưởng Thái nói với Hàn Thuật.
Hàn Thuật lắc đầu, “Mẹ nuôi, con nói này, ban đầu nhất quyết bắt con nhận vụ này là mẹ, giờ bắt con gác lại cũng là mẹ, đừng lấy con ra làm đồ chơi thế chứ. Con vẫn có thể cáng nổi vụ này, từ trước tới nay chưa từng có cái hố nào Hàn Thuật con không vượt qua được cả. Mẹ đừng nói, con thật đang có chút tiến triển rồi, càng không thể dừng ở đây được.”
“Ờ?” Viện trưởng Thái nhướn mày vẻ chăm chú, dường như cũng rất có hứng thú với vấn đề này, “Nói nghe xem nào.”
“Đây là nơi để nói chuyện công việc sao?” Hàn Thuật cười xua xua tay, nén giọng nói tiếp, “Con dám khẳng định, phía sau Vương Quốc Hoa có người, ông ta chỉ là hà binh giải tướng mang tội oan, con cá lớn thật sự vẫn chưa lộ diện.”
“Hàn Thuật, con phải nắm vững chứng cứ.” Viện trưởng Thái ra chiều suy nghĩ nói.
Hàn Thuật đáp, “Cái này con biết. Cũng đâu phải con mới làm ăn ngày một ngày hai, vụ này con đã dính vào rồi, con nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai. Tuy Vương Quốc Hoa cũng chẳng oan gì nhưng tội không đáng chết, ông ta cũng không thể chết uổng được.” Anh đang nói bỗng đột nhiên đặt chiếc cốc trên tay xuống bàn, nhìn Viện trưởng Thái đầy ẩn ý nói, “Mẹ nuôi, mẹ nói Đường Nghiệp vô tội, nhưng con thấy không đơn giản vậy đâu.”
Viện trưởng Thái im lặng hồi lâu, hạ giọng nói: “Hàn Thuật, con sẽ không… mẹ tin con sẽ công tư phân minh.”
Hàn thuật nhếch môi, như cười mà không phải cười, “Thật ư? Chỉ e trong lòng mẹ cũng đang nghĩ nên làm thế nào để ngăn con không cố ý kiếm chuyện với cậu con riêng của chú.”
“Mẹ hoàn toàn không nói vậy.”
“Vậy thì tốt.” Hàn Thuật nghiêm sắc mặt, “Nếu mẹ thật sự nghĩ như thế, khó tránh thiên lệch tình riêng!”
“Thằng Nghiệp nó…”
Hàn Thuật thấy Tiểu Vương đứng dậy đi chọn bài, nói nhỏ: “Con chỉ hỏi mẹ, chuyện Đường Nghiệp có tài khoản cá nhân ở nước ngoài mẹ có biết không? Còn nữa, dự án có nghi vấn cuối cùng trước khi Vương Quốc Hoa chết có liên quan tới công ty cá nhân ở Quảng Lợi trực thuộc tập đoàn Giang Nguyên, mà Đường Nghiệp và Đằng Vân – nguyên trưởng phòng tài vụ của công ty Quảng Lợi qua lại rất mật thiết, chuyện này mẹ cũng không biết?”
Cặp mắt vốn rất tinh nhanh của Viện trưởng Thái lộ vẻ mờ mịt, bà chầm chậm lắc đầu, “Con nghĩ….”
“Như mẹ nói, bằng chứng nói lên mọi thứ, nhưng hiện giờ trong t