XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

ay con vẫn chưa có đủ tài liệu. Tuy nhiên vụ án này nếu như điều tra đến cùng, Đường Nghiệp chắc chắn không tránh khỏi liên quan. Mẹ nuôi, con biết đây không phải mong muốn ban đầu mẹ muốn con giúp, nhưng con mong mẹ có thể hiểu, và chuẩn bị sẵn tâm lý.”
Viện trưởng Thái im lặng rất lâu, dường như đang nhấm nháp ý tứ trong lời nói của Hàn Thuật. Thằng bé lớn rồi, không nghe người khác nữa, bà cảm giác mình cũng đang dần trở nên già nua vô dụng, lòng càng ngày càng mệt mỏi, nhuệ khí ngày nào đã dần bị mài mòn, bà thở dài.
Hàn Thuật thấy mẹ nuôi như vậy cũng không đành lòng, đúng lúc mấy đồng nghiệp vừa hát hết một bài, anh đón lấy micro, cười lớn, tuyên bố với mọi người: “Sau đây xin mời sát thủ thiếu nam, thiên hậu tình ca của Viện Thành Nam chúng ta, cô Thái Nhất Lâm sẽ hát cho chúng ta một bài…”
Mọi người hùa theo cỗ vũ, cuối cùng Viện trưởng Lâm cũng bật cười, miệng mắng: “Hàn Thuật con thật không phân lớn bé gì nữa rồi.”, tay đón lấy micro.
Viện trưởng Thái thích hát những bài cổ, là một cao thủ diễn xướng nghiệp dư, tất cả mọi người trong Viện Kiểm sát Nhân dân Thành Nam đều biết chuyện này, nhưng dám đùa với bà như vậy chỉ có mình Hàn Thuật.
Bài “Phân phi yến” réo rắt buồn như được thổ lộ từ tâm can người hát. Hàn Thuật ngồi dưới vừa vỗ tay vừa rút điện thoại di động ra xem, Tiểu Vương từ bục chọn bài quay lại, cười duyên dáng trêu: “Hàn Thuật, tối nay anh làm sao thế, tâm hồn cứ treo ngược cành cây, không biết đã nhìn điện thoại bao lần rồi… Em xem nào!”
Nhân lúc Hàn Thuật không phòng bị, Tiểu Vương giật lấy chiếc điện thoại, cười cười né người tránh cánh tay anh định cướp lại, “Để tổ trưởng tổ giám sát kỷ cương kiểm tra xem có nội dung gì cấm trẻ em không.”
Hàn Thuật vươn tay cướp lại không thành công cũng không thèm so đo nữa, cười khoan thai ngả vào chiếc sofa êm ái, “Thấy cái gì hay nhớ báo anh nhé.”
Tiểu Vương lục tìm một hồi, thất vọng ném lại di động cho Hàn Thuật, “Chẳng có cuộc gọi cũng chẳng có tin nhắn, anh xem mãi cái gì thế?”
Hàn Thuật cười hì hì nói: “Xem giờ thôi.”
Đang nói, màn hình điện thoại trong tay đột nhiên sáng lên, hiển thị một số điện thoại lạ, chuông kêu lên hai tiếng rồi tắt ngấm. Hàn Thuật sốt ruột, lập tức nhảy khỏi ghế, vội vàng chạy ra bên ngoài, “A lô, a lô, tôi là Hàn Thuật, xin lỗi ai đấy?” Anh sợ tiếng ầm ĩ huyên náo xung quanh khiến bên kia không nghe thấy tiếng mình.
Vẫn may sự lo lắng trong anh không thành hiện thực, tiếng người đầu dây bên kia rành rọt truyền lại, “Xin chào anh, chỗ tôi chuyên cung cấp dịch vụ đoán kết quả xổ số…”
Hàn Thuật sững người rồi gào lên giận dữ, “Dự đoán cái con khỉ, cẩn thận tôi tìm đến tận ổ mấy người đấy.”
Anh bực tức dập máy, chợt phát hiện hoá ra mình thất vọng đến vậy.
Hôm nay là ngày Phi Minh biểu diễn, Hàn Thuật nhớ chứ, nhưng anh không đi, anh sợ lại trở thành kẻ không mời mà đến trong mắt Cát Niên. Nhưng cả buổi tối anh không sao bỏ được giả thiết, Phi Minh thích anh, mong anh tới xem buổi biểu diễn, Cát Niên liệu có vì mong đợi của Phi Minh mà gọi điện cho anh? Theo như tính cách của cô, tính khả thi của giả thiết này thật vô cùng nhỏ bé, nhưng anh như bị ma làm, lòng vẫn cứ mong đợi.
Đẩy cửa bước lại vào phòng hát, hàn Thuật không giấu nổi vẻ ủ ê. Đúng lúc Viện trưởng Thái vừa hát xong bài thứ nhất, hứng khởi dâng cao, bà vẫy tay gọi Hàn Thuật lại, quay sang nói với Tiểu Vương: “Chọn bài nào để cô với Hàn Thuật cùng hát.”
Hàn Thuật vốn chẳng phải một tay ôm mic kiệt xuất, lúc này làm gì có tâm trạng hát hò, anh vội vàng thoái thác, “Lúc trước con hát nhiều rồi, không hát được nữa đâu.” Mẹ Thái làm mặt giận, anh đành phải thuận theo.
“Hàn Thuật, anh hát bài gì?” Tiểu Vương hỏi.
“Bài nào cũng được, có bài nào mà anh không biết hát.”
“Cô Thái, hay là chọn cho hai người bài ‘Tương hội Ngao Bao’ (1)?” Tiểu Vương quay sang hỏi Viện trưởng Thái.
(1). Ngao Bao: gò đống làm cột mốc của người Mông Cổ, được thờ cúng như nơi ở của thần linh.
Viện trưởng Thái đáp: “Đổi bài gì mới đi, không Hàn Thuật toàn nói cô sống ở thập niên 70.”
Tiểu Vương lĩnh ý, chọn cho hai người một bài không cũ không mới, “Khi yêu đã là quá khứ.”
“Bài hát được đấy, bài này tiểu thiên hậu của chúng ta biết hát.” Hàn Thuật cười nói.
Sau đoạn nhạc dạo có chút tang thương, giọng nữ của Viện trưởng Thái cất lên, “Chuyện cũ đừng nên nhắc lại, đời người đã lắm phong ba…”
Nghe bài hát được Viện trưởng Thái dùng cách hát dân tộc nằm lòng biến tấu lại 100%, Hàn Thuật tay cầm micro bất giác phải quay đầu đi nén cười.
“Này, nghiêm túc tí đi, đừng cười.” Tiểu Vương thầm ra hiệu.
Lúc này Hàn Thuật mới chỉnh đốn lại, nghiêm chỉnh nhẩm theo tiết tấu của mẹ nuôi, ra sức tập trung nghe bài hát, một bên tay gõ nhẹ phách.
“… dù ký ức mãi không xoá nhoà, yêu và hận vẫn sâu trong tim.”
Không biết vì tâm trạng đặc biệt hay do quá tập trung, Hàn Thuật đứng lặng người nghe, bài hát đã thuộc nằm lòng, không hiểu sao bỗng có cảm giác thật khác lạ. Anh thử nhắm mắt, trong mờ ảo, dường như mẹ nuôi không