Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342091
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2091 lượt.
ên ngoài cửa im lặng vài giây.
“Lão Hồ, cậu thấy ma đấy à?” Giọng Hàn Thuật đột nhiên vang lên.
Điều khiến Cát Niên bất ngờ hơn nữa là Đường Nghiệp trước sau vẫn giữ thái độ im lặng bỗng nhiên mở miệng, dường như anh đang cố kiềm chế cơn tức giận: “Rốt cuộc tôi còn chút quyền riêng tư nào không?”
Cát Niên không hiểu vì sao anh có thể nói một câu ngốc đến vậy, chuyện đã đến nước này lẽ nào anh cho rằng như vậy có thể ngăn chặn công việc và tính tò mò của mấy người ngoài cửa kia?
Quả nhiên, Hàn Thuật cười khẩy một tiếng rồi vặn lại, “Pháp luật đương nhiên bảo vệ quyền riêng tư của những công dân tuân thủ pháp luật, nhưng không bao gồm loại sâu mọt nào đó.”
Lần này người dùng tay đẩy mạnh cánh cửa là Hàn Thuật. Cát Niên đã biết sẽ là như vậy.
Giờ đây, anh đứng trước cửa, nhìn chằm chằm vào người bên trong, mặt không chút cảm xúc. Cát Niên bất giác cũng không biết ứng phó như thế nào, trên tay vẫn còn cầm chiếc muôi quấy cháo, sững sờ chưa kịp hạ xuống.
Một lúc lâu sau, Hàn Thuật đưa tay chỉnh lại chiếc cravat trên cổ, rồi tiếp một lúc sau anh lại cảm thấy mình không thở nổi, lại ra sức nới lỏng ra một chút, anh hỏi: “Cô làm gì ở đây?”
Giọng anh ghìm xuống nghiêm trang, nhưng đôi tay lóng ngóng thừa thãi cùng nét hoảng sợ hiện rõ trong đôi mắt khiến anh không giấu nổi vẻ hoảng hốt, cũng may chỉ có Cát Niên đang đối diện với anh là có thể nhận ra điều này.
Rốt cuộc là ai đã đẩy họ đến hoàn cảnh rối rắm gượng gạo như thế này?
“Cô làm gì ở đây?”
Hàn Thuật lặp lại lần nữa.
Cát Niên nhìn chăm chăm xuống ngón chân, cô hoàn toàn không biết nói gì mới có thể khiến Hàn Thuật bớt tức giận, tuy nhìn anh nghiêm nghị chính nghĩa là vậy, nhưng hệt như trước kia còn đi học, anh trực sao đỏ, cô đi muộn, bắt được cô, anh tức giận, không bắt được cô, anh càng tức giận.
Cát Niên lí nhí đáp: “Tôi nấu cháo.”
Cô thực sự đang nấu cháo, trong không khí còn phảng phất thơm mùi gạo. Hàn Thuật phải mất rất lâu mới tiếp nhận được câu trả lời này. Lão Hồ cùng đi với anh đã nhanh chóng quay sang hỏi Đường Nghiệp đang đứng trước cửa phòng bếp: “Chuyện gì thế này, trong bếp còn giấu một người sống sờ sờ, anh định làm trò gì đây?”
Đường Nghiệp nhìn Cát Niên, “Cô ấy chỉ là một người bạn của tôi, biết tôi bị ốm nên đến thăm.”
“Đến thăm anh là chuyện bình thường, nhưng đóng cửa trốn trong bếp thì là thế nào?” Người còn lại tiếp lời Lão Hồ vặn hỏi.
Ánh mắt Đường Nghiệp khẽ cụp xuống, có lẽ vì anh có hàng mi dài, có lẽ vì tình trạng sức khỏe anh hiện giờ, sâu trong mắt anh phảng phất nét âm u, “Tôi không muốn cô ấy biết chuyện của mình, như thế các anh hài lòng chưa?”
“Sớm biết có ngày này ban đầu sao còn làm?” Lão Hồ nghiêng người lách qua Hàn Thuật bước vào phòng bếp, lục tung mọi nơi có thể lục soát, ngay đến nồi cháo trước mặt Cát Niên anh ta cũng không bỏ qua, cầm lấy muôi khoắng khoắng như bên trong có gì đó thật.
“Trong nhà không phát hiện thấy gì, trưởng phòng Hàn, anh thấy thế nào?”
Hàn Thuật chỉnh lại cravat của mình, quay lại nhìn Đường Nghiệp rồi thờ ơ nói với hai đồng nghiệp: “Các cậu nói xem có nên đưa kẻ tình nghi về viện thẩm vấn hay không? Lão Hồ, theo cậu thì sao?”
Người tên Lão Hồ vội vàng gật đầu, “Đúng thế, với các bằng chứng trong tay chúng ta hiện giờ, hoàn toàn có thể ra lệnh triệu tập anh ta.”
Mặt Đường Nghiệp chợt tái đi, cả người khẽ chao đảo, anh đưa tay dựa vào tường.
“Vậy thì, xin mời.” Hàn Thuật quay lưng lại phía Cát Niên, khách khí nói với Đường Nghiệp. Tiếp đó, anh cười dường như nhớ ra gì đó, “À, chúng tôi nên để anh tạm biệt ‘bạn’ mình đã cái nhỉ, dù gì lần tới gặp nhau cũng không biết bao lâu nữa.”
Đường Nghiệp nửa mở miệng nhưng không nói gì, chỉ ho mãi không thôi. Hồi lâu sau, tiếng ho mới lắng xuống, mặt anh đỏ bừng.
“Để tôi đi lấy áo khoác đã được không?”
“‘Trong ấy’ lạnh, đương nhiên là được” Hàn Thuật khoát tay ra ý mời tự nhiên.
Đường Nghiệp gật đầu, bước vài bước về phía phòng ngủ, anh muốn bước chân mình chắc chắn một chút, nhưng chỉ uổng công, cơn sốt cao cộng thêm mấy ngày không có gì vào bụng khiến chân anh không còn chút sức lực.
Lão Hồ dã thu dọn xong đồ đạc của mình, bước ra mở cửa chính, người đồng nghiệp còn lại tiếp tục thảo luận với anh ta về món cá hấp khá ngon miệng của cửa hàng nọ.
“Cửa hàng đó ngon phết, giá cả cũng được, có điều hơi cay.”
“Anh vừa nói đến cay em đã thấy cổ họng sắp cháy rồi đây.”
Bọn họ mải tán chuyện, suýt nữa bỏ qua một giọng yếu ớt.
“Anh ấy vẫn còn đang bệnh.”
Cát Niên hiểu mình chỉ là một người thấp cổ bé họng, nhưng bộ dạng của Đường Nghiệp lúc này không chịu nổi bất cứ giày vò nào nữa. Cô nói xong câu ấy liền nhận ra cả ba người mặc đồng phục đều đồng loạt quay lại nhìn mình, đương nhiên, bao gồm cả Hàn Thuật.
Cát Niên cúi gằm mặt nhưng vẫn không hết hy vọng, cô lúng búng nói tiếp: “Xin lỗi, nhưng hiện giờ anh ấy thực sự ốm rất nặng.”
Hàn Thuật thờ ơ nói: “Cô biết anh ta đã làm những gì không? Nếu tôi là cô, tôi sẽ tránh xa anh ta ra một chút.”
Cát Niên định n