XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342098

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.

ã có thể điều tra ra như thế, vậy tôi nhận hay không nhận, khai hay không khai cũng có gì khác đâu?”
Hàn Thuật nói: “Cũng đúng, tuy anh không nói, nhưng tôi vẫn đã điều tra ra một số chuyện rất thú vị, ví dụ như chuyện phó giám đốc Đằng của Quảng Lợi…”
Khuôn mặt lúc trước còn có thể coi như bình tĩnh của Đường Nghiệp lập tức tái xanh, ngực anh phập phồng thở gấp, nhưng vẫn không nói lời nào.
“Em muốn biết không?” Hàn Thuật như ác ý khẽ cúi người quay sang nói với Cát Niên đang đứng bên cạnh anh.
Cát Niên chỉ có thể giả như không hoàn toàn không nghe thấy gì.
“Để em tiễn anh.” Cát Niên bước ra trước ấn nút thang máy cho Hàn Thuật.
Hàn Thuật vui vẻ đồng ý, bước theo sau cô, cánh cửa nhà Đường Nghiệp chầm chậm khép lại. Thang máy dần đi lên, cảm giác đắc thắng khi nãy của Hàn Thuật trước mặt Đường Nghiệp cũng đã biến mất, bên cạnh anh, Cát Niên vẫn chỉ chuyên tâm chờ thang máy.
“Anh biết… em cho rằng anh cố ý nhắm vào anh ta…” Hàn Thuật kéo dài giọng, ngữ điệu cũng hơi khác lạ, “Nhưng cũng chẳng lạ, mẹ nuôi cũng nghĩ vậy… trong lòng hai người anh là kẻ hẹp hòi thế đấy, em cứ nghĩ vậy đi, anh cũng không quan tâm.”
Cát Niên quay đầu nhìn anh, nói chệch sang chuyện khác: “Tay anh sao thế?”
Chỉ một câu đơn giản là vậy, nhưng mắt Hàn Thuật bỗng đỏ hoe. Anh nhìn lên trần nhà, lòng thầm nghĩ, mẹ kiếp, đúng là vô dụng, nhưng thật sự, mẹ kiếp, cũng thật tủi thân.
“Lại bị đánh à?” Cát Niên miệng hỏi nhưng trong lòng đã rõ tám chín phần đáp án, từ nhỏ đến lớn, ngoài bố anh còn ai có thể đánh thành vệt lằn trên tay quý tử nhà họ Hàn thế này?
Hàn Thuật không trả lời. Thực ra ngay từ khi bị cô nhìn thấy vết lằn trên tay mình, tuy lòng tự tôn khiến anh cố ý che giấu, nhưng trong thâm tâm anh vẫn hy vọng cô có thể nhìn thêm một chút, hy vọng cô có thể hỏi một tiếng, bởi ông cụ đã rất nặng tay, thật sự rất đau. Cô có hiểu, anh mới thấy đáng.
“Việc chuyển viện của Phi Minh đã giải quyết ổn thỏa rồi, ngày mai sẽ chuyển. Đã gặp em ở đây thế này thì tối anh cũng không phải qua bệnh viện nữa.”
Cửa thang máy cuối cùng cũng đã mở, Hàn Thuật vội vàng bước vào, anh sợ chỉ cần đợi một giây nữa, mình sẽ làm chuyện gì mất mặt trước Cát Niên.
Thang máy đưa Hàn Thuật xuống tầng, vừa ra cửa đã thấy xe Lão Hồ đợi phía trước. Lúc này Hàn Thuật mới nhận ra tay mình vẫn đang cầm chiếc cốc giấy. Đi ngang qua thùng rác, anh ném mạnh chiếc cốc vào trong, hít một hơi sâu, lại một hơi sâu nữa, rồi bước về phía xe Lão Hồ với sắc mặt lãnh đạm như thường.






Chỉ tay là đặc trưng dễ biến đổi nhất
.Cát Niên không nói gì nữa, tất cả các loài cỏ dại tự cho mình vững chãi thực ra đều không chịu nổi một đòn trước những kẻ mạnh. Càng huống hồ, những kẻ chỉ im lìm trong bóng tối đợi xem trò hay mới thực sự có số mệnh dũng mãnh.
.Chiếc xe sơn trắng chữ xanh của Viện Kiểm sát mất hút trong tầm mắt, Cát Niên thu tay lại, góc tấm rèm được khẽ vén lên bèn rủ xuống.
Đường Nghiệp đang cuộn tròn người trên chiếc sofa đơn, căn phòng của anh dường như cũng giống hệt chủ, mang vẻ hỗn loạn sau cơn hoạn nạn. Sau khi Đằng Vân bỏ đi, bốn bề đã là một đống bề bộn, lại thêm trận lục soát của mấy người Hàn Thuật, căn phòng thật như vừa bị một cơn bão lớn quét qua.
Giờ đây mọi thứ đã xem ra đã yên tĩnh trở lại. Tuy trong lòng ai nấy đều hiểu sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời, nhưng có thời gian để thở thật đáng quý biết bao. Đường Nghiệp cũng nghe thấy tiếng rèm cửa nặng trịch buông xuống từ tay cô, đột nhiên anh không biết mình nên đối diện như thế nào với người con gái quá đỗi lặng lẽ này. Cảm kích? Cảm thán? Hoặc anh nợ cô một lời giải thích, nhưng anh không sao mở miệng nổi, tình thế anh đang rơi vào rối như tơ vò, biết bắt đầu giải thích từ đâu.
“Anh vẫn để tâm đến Đằng Vân, em nghĩ em có thể hiểu. Nhưng với tính khí của Hàn Thuật… lẽ nào anh không sợ mọi chuyện càng thêm be bét hay sao?”
“Cát Niên, hãy tin anh, đã không còn có thể be bét hơn được nữa rồi. Có lẽ anh sớm muộn gì cũng không thoát được, nhưng ít nhất vẫn còn có thể kéo dài chút thời gian.”
“Anh cần thời gian hay cần dùng thời gian để sắp xếp chỗ tiền đó?” Cát Niên cảm thấy không sao lý giải nổi, vì sao ngay đến một người như Đường Nghiệp cũng đâm đầu vào hiểm nguy chỉ vì số tiền không nên thuộc về mình ấy.
“Em có thể khinh anh, anh cũng thường tự hỏi bản thân sao lại đi đến bước đường ngày hôm nay. Trước kia anh coi thường Vương Quốc Hoa nhảy lầu, chỉ vì một miếng lợi cỏn con đầu thừng mà cam tâm bị người ta thao túng, sau này anh mới hiểu, khi người ta ngồi ở vị trí đó, hễ là có chút lòng tham thì có thể làm biết bao việc trái pháp luật. Vương Quốc Hoa vì tương lai con trai, còn anh xấu xa hơn ông ta rất nhiều.”
“Có người biết chuyện giữa anh và Đằng Vân?”
Bàn tay Đường Nghiệp đặt trên tay vịn ghế bất giác nắm chặt rồi lại nới lỏng, cuối cùng anh gật đầu, “Anh căm ghét những thứ không quang minh chính đại, nhưng lại không sao thoát nổi. Nực cười nhất là, anh đã từng n