Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
gây thơ nghĩ rằng, chỉ cần anh có một món tiền, sẽ có thể cùng cậu ấy cao chạy xa bay. Thực ra anh không cần nhiều… một bước sai, vạn bước sai.”
“Nhưng anh định gánh hết mọi tội lỗi?” Cát Niên nói ra kết quả trong dự liệu, bình tĩnh đến xót xa.
“Mọi chuyện từng do Vương Quốc Hoa gánh hết, nhưng ông ta nhảy lầu rồi. Vương Quốc Hoa nghĩ rằng chỉ cần mình chết đi, vụ án này cũng sẽ chấm dứt, ông ta không cần lo mình sẽ mắc mớ nhiều phiền phức hơn nữa, con trai ở nước ngoài cũng đã có bảo hiểm. Nhưng mấy người Hàn Thuật không chịu kết thúc tại đó, ngày càng nhiều manh mối bị họ nắm được, tình hình này bắt buộc phải có một người đứng ra thay Vương Quốc Hoa gánh tội. Anh đã sớm lường trước được ngày này, bọn anh đều không thể coi là vô tội, đều đáng kiếp, nhưng anh hy vọng Đằng Vân có thể tới nơi cậu ấy muốn tới, sống cuộc sống cậu ấy muốn sống.”
“Chỉ mình anh ấy tới được nơi hai người đã từng hẹn ước, anh nghĩ như vậy sẽ tốt cho anh ấy ư?” Cát Niên bất giác nghĩ đến mình, nghĩ đến người con trai đã từng bên cô, anh cũng nói: Cát Niên, em phải có một cuộc sống tốt hơn. Anh đi rồi, cô một mình đơn độc, anh mãi mãi không biết cô khao khát một cuộc sống ra sao.
Đường Nghiệp nói: “Em hiểu không Cát Niên? Anh và Đằng Vân không thể đi cùng nhau, cho dù không có mấy chuyện này, cũng vẫn không thể được. Anh từng nhận lời cậu ấy, là vì anh quá ngốc, anh quên mất anh là một người phàm tục quá đỗi hèn yếu, chỉ cần gặp trở ngại liền muốn từ bỏ, vì vậy chưa đến được đích anh đã mệt rồi.”
Cát Niên đột nhiên hỏi: “Lẽ nào anh chưa từng nghĩ tới việc như Hàn Thuật nói, nói ra sự thật để mọi chuyện được rõ ràng, khiến những kẻ tham lam thực sự kia bị trừng phạt đích đáng?”
Đường Nghiệp cúi đầu cười, “Không có tác dụng đâu, Cát Niên, em đã bao giờ có cảm giác châu chấu đá voi chưa? Có thể Hàn Thuật sớm muộn cũng sẽ hiểu, tất cả chỉ là công cốc mà thôi.”
Cát Niên không nói gì nữa, tất cả các loài cỏ dại tự cho mình vững chãi thực ra đều không chịu nổi một đòn trước những kẻ mạnh. Càng huống hồ, những kẻ chỉ im lìm trong bóng tối đợi xem trò hay mới thực sự có số mệnh dũng mãnh.
Lâu sau, cô mới nghe Đường Nghiệp nói: “Xin lỗi em.”
Cát Niên thở dài, “Cháo nguội cả rồi, anh không ăn thật sao?”
Đường Nghiệp không nói gì, đưa bát cháo đã nguội ngắt lên miệng, bỗng nhiên, anh đặt bát cháo trong tay xuống, nắm lấy cánh tay Cát Niên như thể nắm lấy sợi rơm vàng cuối cùng trước cơn hồng thủy, ngay đến giọng nói cũng mang vài phần mong đợi mà ngay cả bản thân anh cũng không xác định nổi.
Anh nói: “Cát Niên, nếu như, anh nói là nếu như, anh qua được tất cả chuyện này, nếu vậy chúng ta hãy ở bên nhau, coi như bắt đầu lại từ đầu, chúng ta không vì ai nữa, chỉ vì hai chúng ta mà sống cuộc đời này. Anh sẽ chăm lo cho em cả đời, sẽ mang đến một gia đình cho em và Phi Minh.”
Cát Niên sững người, mặt đỏ bừng tránh sang bên.
Đường Nghiệp chậm rãi buông tay cô, như vừa tỉnh lại sau cơn mê, anh cười buồn, tự giải thích cho chính mình, “Thật ra em có thể nhận lời anh như một kiểu an ủi, bởi khả năng anh tránh được mấy chuyện này quả thực quá nhỏ.”
Cát Niên nắm lấy tay anh lần nữa trước khi anh kịp rụt lại, lật bàn tay anh lên, ngồi xuống xem lòng bàn tay.
Gò Kim Tinh đầy mạng lưới, đường tình cảm ở lưng chừng, đây là dấu hiệu chỉ tay Cát Niên đã quá quen thuộc, cô trấn tĩnh, lại tỉ mỉ xem tiếp. Tay Đường Nghiệp gầy mỏng hiện rõ gân xanh, đường vận mệnh bắt đầu từ gò Thái Âm đổ dài xuống dưới, là tập hợp của rất nhiều đường nhỏ, ở giữa có phân nhánh. Trong sách nói, người có đường chỉ tay như vậy cả đời chìm nổi, số mệnh biến ảo bất định, cũng may đường sống tuy khá ngoằn ngoèo nhưng cũng sâu dài mạch lạc, cô lờ mờ nhớ được điều này có ý gì.
Cát Niên gập tay anh lại, “Em là một người mê tín, đường chỉ tay của anh nói cho em biết, anh nhất định sẽ gặp dữ hóa lành.”
“Thế ư?” Đường Nghiệp gượng cười, cũng không tỏ rõ thái độ.
Cát Niên nói: “Đương nhiên rồi, vì em đợi điều ‘nếu như’ của anh.”
Thông báo chuyển viện quả nhiên được chuyển xuống rất nhanh, đây đã là cơ hội cuối cùng đối với sức khỏe đang ngày một yếu dần của Phi Minh. Cát Niên không dám kéo dài một giây, tiến hành hết các thủ tục bắt buộc rồi chuyển Phi Minh đến Bệnh viện Nhân dân số 1 ngay trong ngày.
Quá trình chuyển viện diễn ra rất thuận lợi, ngày đầu Phi Minh nhập viện mới, nhóm chuyên gia trong bệnh viện đã tiến hành hội chẩn và kiểm tra toàn bộ một cách hệ thống tình trạng bệnh của cô bé. Biết Phi Minh sẽ phải ở lại trong viện lâu và vẫn còn một trận chiến với bệnh tật trước mắt nên Cát Niên đã chuẩn bị không ít đồ, Bình Phượng cũng tới giúp cô.
Hàn Thuật vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy hai người mồ hôi đầm đìa nhấc chiếc vali to đùng nhích từng bước lên cầu thang.
“Xin hỏi hai người có biết thang máy đã xuất hiện trong xã hội văn minh loài người vừa đúng 150 năm rồi không?” Hàn Thuật tay vẫn còn ôm “bài tập về nhà” từ Viện Kiểm sát, không sao lý giải nổi bèn hỏi.
Bình Phượng chưa từng gặp anh, chỉ nhìn qua mà không lê