XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.

co một duỗi này quả thật khó chịu. Từ nhỏ Hàn Thuật chưa từng phải chịu khổ, hồi còn đi học một lần duy nhất anh tham gia trại hè dã ngoại dựng lều ở vùng ngoại ô, mẹ anh còn đi suốt đêm cùng tài xế đem chăn đệm đến cho anh, tuy miệng trách mẹ lo hão nhưng tối đó cảm giác ôm chăn nhà mình thoải mái hơn so với mền dạ trong lều trại ra sao anh cũng đủ hiểu. Chiếc ghế tre nhà Cát Niên mùa hè có thể coi là mát mẻ, còn trong đêm đông thế này thì phải nói là rất lạnh, lại thêm chiếc ga mỏng không những không mang đến hơi ấm mà ngay đến mấy chỗ lồi trên ghế cũng không che nổi, cộm lên khiến anh rất khó chịu.
Thế là “hoàng tử hạt đậu” vừa tuyên bố những lời hào sảng kết quả lại trằn trọc mất ngủ trên chiếc ghế tre, chỉ cảm thấy dưới người không có nổi một đốt bằng phẳng, hai chân duỗi cũng khó chịu mà co lại càng xót xa. Khó chịu hơn cả là khí lạnh buổi đêm trong căn nhà cũ nào che chắn được chỉ bẳng một mảnh ga với chiếc áo khoác che đầu thì hở chân. Người vừa thiu thiu ngủ, luồng gió lạnh đã như con rắn độc ác len lên từ lòng bàn chân, xông thẳng vào lục phủ ngũ tạng.
Hàn Thuật càng co lại càng thiếu, anh vật lộn hồi lâu khó khăn lắm mới mơ mơ màng màng liền rơi vào một trạng thái giữa mơ và ảo giác. Dường như anh đang lạc đường trong một vùng băng tuyết trắng xóa, hơi vừa thở ra là thành băng, máu cũng sắp đông cứng lại, không biết đã đi được bao lâu. Đáng sợ nhất là thế giới băng tuyết này không biết đâu là đầu đâu là cuối, vết chân in trên tuyết cũng bị phủ lấp, đi không được mà quay lại cũng không xong.
Cuối cùng, có một người ngồi xe trượt tuyết đến bên anh, bà Chúa Tuyết đó chẳng phải là Cát Niên hay sao? Hàn Thuật như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng nói: “Cứu anh với, anh lạnh.”
Bà Chúa Tuyết lại nói: “Chỉ có thể trách ngươi mà thôi, ngươi không nên đặt chân đến thế giới của chúng ta.”
Hàn Thuật thấy nghi hoặc, “chúng ta” ở đâu ra, chỗ này rõ ràng chỉ có anh và cô.
Nhưng cũng đúng lúc ấy, gương mặt Hàn Thuật ra sức muốn quên nhất lại mờ ảo hiện ra trước mắt anh, người thanh niên gầy gò ốm yếu mặc áo trắng không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh Cát Niên. Bọn họ nhìn nhau cười, hai tay đan vào nhau.
Hàn Thuật như bị một trận bão tuyết điên cuồng phủ lấp, rùng mình tỉnh dậy, hình ảnh cuối cùng còn lưu giữ được trong đầu là ánh mắt lạnh như băng sương vạn cổ của Cát Niên. Anh lồm cồm bò dậy, lật tung vali lấy ra mọi thứ có thể chống rét, đắp hết lượt lên người nhưng vẫn không có tác dụng, chỉ càng thấy lạnh, giấc mơ khi nãy đã khiến anh lạnh buốt tim. Thiếp ngủ lần nữa trở thành một tham vọng xa xỉ, mí mắt anh trĩu xuống, ý thức hỗn độn nhưng người lại rất tỉnh, mỗi lần trở mình chiếc ghế tre lại kêu cót ca cót két. Thỉnh thoảng có tiếng pháo nổ, lại cả tiếng đồng hồ cũ kỹ trên tường, tích tắc tích tắc, tích tắc tích tắc, giục người ta nảy sinh tà tâm.
Đến lúc chút nhẫn nại cuối cùng cũng tiêu tan, Hàn Thuật tung chân đạp hết đống quần áo đang đắp trên người, lết đôi chân tập tễnh vì tê đi gõ cửa phòng Cát Niên.
Hàn Thuật trong lòng vốn đang bực bội, đương nhiên hạ thủ có chút không kiêng dè, nói là đập cửa cũng không quá đáng, nhưng anh hoàn toàn không ngờ bao năm Cát Niên chỉ sống cùng Phi Minh, căn nhà này chẳng có ai khác, chốt cửa phòng cô lỏng lẻo đến ngỡ ngàng, hoàn toàn chỉ là thứ đồ chơi của chủ nghĩa hình thức. Trên thực tế, ngay từ lúc đốt ngón tay đầu tiên của anh chạm vào cánh cửa, chiếc chốt bên trong đã phát ra một tiếng động rất kỳ quái, sau đó cửa liền hé mở.
Tiếng động này ắt hẳn đã làm kinh động đến người trong phòng là Cát Niên. Cô đang nằm trên giường, vốn đã ngủ không yên, nghe thấy tiếng động liền sợ đến nỗi gần như ngồi phắt dậy, phản ứng đầu tiên là đi kéo chiếc đèn đầu giường.
Công tắc chiếc đèn vẫn giữ theo kiểu sơ khai, phải kéo sợi dây để bật đèn. Cát Niên đã quá quen với vị trí của sợi dây, dù ở trong bóng tối cũng có thể lần mò được nó, ai ngờ cô vốn đang có tâm tư trong lòng, lần này lại bị Hàn Thuật dọa chết khiếp, dùng lực cũng mạnh hơn chút ít, sợi dây công tắc tuổi đời đã lâu kêu phựt một tiếng rồi đứt luôn. Trong tay Cát Niên vẫn còn nắm nửa sợi dây, cô thầm kêu khổ, cơ thể cũng bất giác rụt lại phía sau.
Thề với trời đất, ban đầu Hàn Thuật chẳng qua chỉ muốn “gõ” cửa xong hỏi xin Cát Niên một tấm chăn chống rét, thuận miệng nói chuyện với cô vài câu, thật chỉ thế mà thôi. Nhưng tình cảnh hỗn loạn tiếp theo này đã hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát của anh, cảnh tượng này thật có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, đừng nói là cô, ngay đến Hàn Thuật cũng tự thấy mình hệt tên côn đồ giữa đêm phá cửa vào phòng người ta.
Trong phòng tối om om, Hàn Thuật mất một lúc mới dần thích ứng được một chút.
“Anh… anh định làm gì?” Bộ dáng rúm ró túm sợi dây thừng của Cát Niên khiến Hàn Thuật hơi buồn cười, dường như nếu thật có xảy ra chuyện gì thì chiếc dây thừng đó sẽ trở thành chiếc phao cứu mạng của cô vậy. Dù không nhìn rõ mặt cô nhưng Hàn Thuật vẫn có thể đọc được sự hoảng hốt cô giấu trong bóng đêm.
“Anh sắp chết r