pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

ét đây!” Hàn Thuật bước lên mấy bước, bực bội nói.
Dường như qua tiếng nói lúc này, Cát Niên mới hoàn toàn xác định bóng người ngược sáng kia đích thực là Hàn Thuật, nhưng xác định rồi cũng chẳng khiến cô an tâm hơn chút nào.
“Cái gì….” Cô hỏi giọng run run, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn định thần lại.
“Còn không đưa chăn đưa gối đây, sáng mai em cứ đợi mà nhặt xác anh.” Hàn Thuật nhắc nhở.
“Chăn á?” Lúc này coi như cô cũng đã hiểu chút ít, nhưng tâm tư vẫn đặt lên chiếc công tắc đèn đầu giường, cô nhỏm người dậy, đưa tay mò mò xem đoạn dây bị đứt nằm ở chỗ nào để khôi phục ánh sáng trong gian phòng hòng mong tránh thú dữ. Phải đối diện trong không gian chật hẹp tối om, cô chợt lo sợ một cách bản năng. Cô lần mò rất lâu, cuối cùng vẫn phải chấp nhận hiện thực chiếc dây thừng đã hoàn toàn đứt ngay điểm tiếp xúc.
“Trong nhà không có chăn thừa, chăn thừa em đều mang vào bệnh viên rồi… Đã nói anh không thể qua đêm ở đây mà, anh vào đây làm gì?” Cô quờ quạng bò dậy định xuống giường.
Phòng cô không lớn, Hàn Thuật từ cửa đi vào mấy bước đã đến cuối giường. Anh nhìn chiếc chăn cô đang ôm liền thấy bừng bừng bất bình, anh lạnh đến sắp chết đi được mà cô lại ấm áp ngủ một giấc đẫy trong chăn. Anh hằm hằm kéo một góc chăn của cô, vừa càn quấy vừa giận dỗi nói: “Thế thì em chia nửa chăn cho anh.”
Cát Niên đang lần mò để xuống giường, Hàn Thuật kéo mạnh chăn một cái vô tình làm vướng vào cô, cô ngã bệt xuống giường, kêu khẽ một tiếng.
Vẻ kinh hoàng lộ rõ trên mặt Cát Niên khiến Hàn Thuật vốn chỉ dựa vào ý thức mơ hồ tới bên giường cô cuối cùng cũng cảm thấy có chút khó xử.
Anh miệng nói: “Anh chỉ muốn lấy chăn thôi, thật sự không có ý nghĩ gì bất chính.” nhưng tay vẫn cố sống cố chết nắm chặt một góc chiếc chăn duy nhất.
Hàn Thuật là một người trưởng thành, vì vậy anh nhanh chóng nhận ra điều này nửa là bởi anh, nửa là bởi bóng tối và hơi thở mơ hồ ấm áp mà hỗn loạn, hơi thở ấy như cây anh túc, cùng với những xấu xa trong tim anh, từng chút một hối thúc đóa hoa nguy hiểm chết người hé nở.
Không hiểu vì sao anh lại bắt đầu ngồi xuống mép giường, cổ họng nghẹn cứng, rì rầm hỏi như nói mê: “Em sợ anh đến thế sao?”
Anh thậm chí còn không ý thức được bàn tay mình đã đưa ra, chạm nhẹ vào mặt cô trong bóng tối. Lúc tỉnh táo anh không dám làm như vậy, nhưng lúc này anh có tỉnh táo không? Lúc tỉnh táo anh liệu có thể gần sát cô như thế này? Anh thậm chí không biết cuộc gặp tình cờ ở xứ sở băng tuyết khi nãy và cảnh ngay trước mắt này, trước sau đều như “Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp”, đâu là mơ, đâu là thực.






Đường về duy nhất là ảo mộng
.Vu Vũ chết rồi.
Cho dù anh có sống, anh cũng sẽ không ở bên cô. Lần gặp cuối cùng là anh đến để từ biệt. Anh đã từng bao lần nhắc đến quê hương Sài Bắc thiên đường trong mơ với cô, nhưng khi quyết định từ bỏ tất cả đến nương tựa nơi đó, người anh muốn mang theo lại chẳng phải là cô.
.Cát Niên vướng trong đống lô cốt xây bằng chăn, tay chống ván giường thụt về phía sau, mặt nghiêng hết mức có thể để tránh sự đụng chạm của Hàn Thuật. Rồi cô bất ngờ bổ nhào về hướng mép giường còn lại định thoát thân, như thể chỉ cần thoát khỏi chiếc giường này cô sẽ có thể tạm thời tránh khỏi nỗi sợ hãi kinh hoàng. Thế nhưng chân cô vừa chạm đất, cả người đã bị một tay Hàn Thuật ấn trở lại.
Cát Niên lập tức vùi mặt xuống chăn, kinh sợ nói: “Đừng như thế, Hàn Thuật, đừng như thế, đừng như thế….”
Trong cuộc vật lộn, Hàn Thuật nắm được góc một tấm vải, nó không phải chăn, cũng chẳng thuộc ga giường, bởi anh sờ thấy những chiếc khuy.
Đó là một chiếc áo, nó không phải của anh, cũng không phải của cô, nhờ đôi mắt đã thích ứng dần với bóng tối, cuối cùng Hàn Thuật xác định được đó là một chiếc áo nam cũ nhạt màu.
Cát Niên cũng đã chú ý tới chiếc áo, cô từ bỏ việc che chắn thân thể, điên cuồng cướp lại chiếc áo. Hàn Thuật lấy sức nặng của mình đè chặt cô, giơ chiếc áo ra xa chỉ cách cánh tay cô đang ra sức cào với vài milimet.
Chỉ vài milimet, Cát Niên như quên hết Hàn Thuật đang làm trò xằng bậy trên người mình, cố với tay ra lần tìm trong đám chăn hỗn loạn, vẫn thiếu vài milimet.
“Của ai?” Hàn Thuật vùi trước ngực cô hỏi.
Anh không quên Phi Minh đã từng nhắc tới bộ quần áo nam giới trong phòng cô, lúc đó mặt Cát Niên đỏ ửng, còn lúc này toàn thân lại càng nóng như bị hấp chín.
Ngực Cát Niên phập phồng mạnh, cô vốn không thể trả lời.
Nhưng Hàn Thuật đã tìm ra đáp án trong sự mất kiểm soát của cô.
Đây là câu trắc nghiệm chỉ có một đáp án, trước sau câu trả lời vẫn chỉ có một.
Đó là Vu Vũ.
Cô gấp chiếc áo gọn gàng phẳng phiu đặt bên gối, để nó cùng mình chìm vào giấc ngủ. Có lẽ ngần ấy năm nay, đây là điểm tựa duy nhất chống đỡ trái tim cô vượt qua những năm tháng thanh xuân của một người con gái.
Hàn Thuật không biết nên kinh hãi hay thương xót, lẽ nào làm thế này cô có thể giả như Vu Vũ vẫn đang bên cạnh? Không, kể cả khi Vu Vũ còn sống, anh ta cũng chưa từng nằ