Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.

của anh bốc lên bừng bừng, bực hơn nữa là cô vẫn không quên lịch sự nói: “Để em tiễn anh.”
Trước mũi công kích thế này, Hàn Thuật dứt khoát không buồn miễn cưỡng xã giao với cô nữa, sự đáng ghét của cô đã tiếp thêm dũng khí cho tính càn rỡ của anh, kéo vali định đi gì gì đó đều là giả cả, nói thật, hôm nay đặt chân vào căn nhà này anh vốn đã không có ý định bước ra.
Hàn Thuật buông tay, vẻ hùng hổ phăm phăm khi nãy đã biến thành mặt trơ mày tráo, hệt như màn đổi mặt trong kịch Tứ Xuyên.
“Anh thật không có chỗ nào để đi nữa.”
Cát Niên không ngờ anh lại nuốt lời nhanh đến vậy, nhưng cô cũng đã có dự cảm anh sẽ diễn màn này nên mới mở lời trước bày ra cảnh vừa rồi, hy vọng anh sẽ hiểu ý mà tự động ra về. Cô không thể nào giữ Hàn Thuật ở lại qua đêm ở đây. Bất kể suy xét trên phương diện nào, về tình về lý đều không nên, cô vốn trông đợi một người ưa thể diện như Hàn Thuật sẽ không chịu nổi những lời bóng gió mà quay người đi thẳng, nào ngờ anh càn rỡ lên lại chẳng màng điều gì.
“Hàn Thuật, không phải em cố ý gây khó dễ gì anh, anh đừng làm khó em được không?” Cát Niên kiềm chế nói.
Hàn Thuật cũng ra vẻ giảng đạo lý, “Đứng trước mặt em lúc này là một người không nhà để về, giờ này khách sạn tốt không biết chừng đã chật kín phòng rồi, đêm 30 em lại nỡ để anh lưu lạc đầu đường xó chợ hay sao?”
“Em rất thông cảm với anh, nhưng em không còn cách nào, anh ở đây thì còn ra thể thống gì nữa?”
Hàn Thuật vờ như không nghe thấy, cô chỉ suýt không nói anh lưu lạc đầu đường xó chợ là việc của anh, tôi không quan tâm. Hàn Thuật cũng không phải không hiểu muốn cô nhượng bộ cho mình ở lại là cực kỳ khó, với tính cách của cô, dù có đổi lại là anh chàng Đường Nghiệp hiện đang trong thời gian “nồng thắm” cũng khó mà đạt được ước nguyện. Nhưng Hàn Thuật nghĩ, thế thì đã sao, anh chẳng phải loại người nói một câu cũng phải suy đi tính lại như Đường Nghiệp, anh trơ tráo không biết nhục cũng là nhờ cô mài dũa mà thành.
“Sao mà không có cách nào, em chỉ cần cho anh ở nhờ một thời gian, cũng không cần lâu, qua Tết anh sẽ ra ngoài tìm cách. Cứ coi như là phát thiện từ bi đi, cứu lấy một người đáng thương.”
“Thượng đế cứu kẻ tự cứu mình.” Cát Niên dửng dưng nói.
Cơn tức của Hàn Thuật bốc lên, anh không kìm nổi giọng chanh chua cay nghiệt: “Chẳng trách thượng đế không cứu nổi em, vì em trước sau vẫn không chịu tự cứu lấy mình, em cho rằng mình em chết già trong cái mộ sống này là vui à? Em quá cần chút hơi người rồi đấy, thật thế, không chỉ mình em đâu, cả cái căn nhà này nữa.” Tiếp đó anh tuyên bố: “Dù gì anh cũng không đi!”
Cát Niên rõ ràng cũng bị câu nói của anh làm cho tức đến không im lặng nổi nữa, anh ta lại vẫn ra cái điệu bộ kẻ cứu vớt ấy.
“Anh thế này là có ý gì đây?”
“Dù gì anh cũng không đi!” Hàn Thuật ngồi lên chiếc vali của mình, thế nào cũng chỉ một câu nói này. Anh đang đánh cược cô không có khí phách động chân động tay mà đuổi anh.
Quả nhiên, Cát Niên lãnh đạm đứng đờ ra hồi lâu, không biết làm sao cuối cùng đành từ bỏ việc đôi co với anh, lẳng lặng quay đầu đi vào phòng đóng cửa lại. Cô tự biết không làm gì nổi anh, đã không đuổi được lẽ nào lại không trốn được, bèn dứt khoát chui vào cái mai của mình.
Hàn Thuật lập tức mừng thầm, nhìn thái độ bỏ đi cho khuất mắt của cô xem ra ý nguyện của anh đã thành công rồi. Anh hí hửng để chiếc vali vào vị trí cũ, lại nhớ đến buổi trưa xui xẻo bị ông cụ đuổi khỏi nhà, sâu sắc cảm nhận lời cổ nhân nói chỉ có đúng, thật là “trong phúc có họa, trong họa có phúc”, chỉ mới một ngày trước thôi, anh có nằm mơ cũng không dám nghĩ có ngày được ở cùng cô dưới một mái nhà.
Anh dạo một vòng quanh phòng khách trống không, niềm hân hoan còn chưa kịp qua, hiện thực khách quan đã đột nhiên bày ra trước mắt, đó chính là, tối nay anh biết ngủ ở đâu?
Nơi Cát Niên sống đơn giản hệt chốn tu hành của tăng ni khổ hạnh, căn nhà chỉ có hai gian phòng chia đều cho cô và Phi Minh, cái gọi là phòng khách chỉ là “căn hầm lạnh” với bốn bức tường bao quanh, ngay đến một chiếc ghế sofa dài cũng không có, vị trí thoải mái nhất có chăng chỉ là chiếc ghế dựa bằng tre Phi Minh ngồi lúc trước.
Hàn Thuật là người có đánh chết cũng không chịu ngủ dưới nền nhà, anh thừa nhận không tìm nổi chỗ nào tốt hơn để nương thân, chỉ có thể chọn chiếc ghế tre đó, chăn đệm là chuyện không tưởng nhưng đây chính là lúc phát huy công năng của chiếc ga trải giường lúc nào cũng sẵn có trong vali. Hàn Thuật trải ga lên ghế rồi nằm xuống, Phi Minh có thể nằm gọn trên ghế, nhưng với chiều cao của mình, anh chỉ còn nước đặt hai chân xuống đất. Anh cởi áo khoác, lấy phần ga còn thừa bọc lấy cơ thể, bên ngoài đắp chiếc áo khoác dày sụ rồi cứ vậy mà định chìm vào giấc ngủ. Tạ Cát Niên có thể mặc kệ anh ở ngoài tự sinh tự diệt chẳng qua là trù định anh không có nổi cách nương thân, anh càng phải cho cô thấy, anh đầy cách, đại trượng phu biết co biết duỗi, hà cớ gì không thể an thân lập mệnh.
Nói thì nói vậy nhưng chỉ sau mười lăm phút chật vật trên chiếc ghế tre, anh mới biết kiểu một