Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.

n tơi bời! Không để xảy ra án mạng là được!”.
Quả nhiên câu nói này rất hợp với cá tính của cô, Thẩm Quân Tắc nhìn cô, mỉm cười nói, “Yên tâm, bọn anh biết thế nào là đúng mực”.
Nói rồi anh cởi áo khoác, khoác lên người Tiêu Tinh, “Đi thôi, chúng ta về nhà”.
“Vâng…”.
Tiêu Tinh gật đầu, quay lại lườm cho gã kia một cái rồi theo Thẩm Quân Tắc đi xuống. Sau khi lên xe, Tiêu Tinh lạnh đến nỗi co rúm lại, Thẩm Quân Tắc ân cần bật điều hòa, chỉnh cho nhiệt độ ấm lên. Chiếc xe từ từ phóng ra khỏi khách sạn, Thẩm Quân Tắc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy vẻ mặt như vừa thoát khỏi cõi chết của cô, không kìm được khẽ vỗ mu bàn tay của cô và nói, “Không sao rồi”.
Tiêu Tinh gật đầu, “ừm”, im lặng một lúc, cô không kìm được lại nói, “Trước đây em chỉ nghe nói có giáo sư có ý đồ mờ ám với sinh viên, không ngờ hôm nay lại xui xẻo đến mức gặp đúng một tên…”.
Tiêu Tinh bứt tóc, bực tức nói, “Hôm nay đi phỏng vấn có bao nhiêu cô gái xinh đẹp như vậy mà hắn lại chọn em, có phải là vì trông em rất ngốc, rất dễ lừa gạt không?”.
Thẩm Quân Tắc quay sang nhìn cô, khẽ ho một tiếng, “Em đúng là hiểu rõ bản thân”.
Tiêu Tinh buồn rầu sụp vai xuống, “Em biết ngay mà…”.
Cô ngừng một lát rồi nói, “Có điều, rõ ràng là hắn nhìn nhầm rồi. Em không chỉ không dễ lừa, hơn nữa biết giữ bình tĩnh, đối mặt với nguy hiểm cũng không sợ! Em đã lừa được hắn, lại còn cho hắn ăn đòn, bị đánh đến sưng húp mặt mày. Hứ, đáng đời hắn vì cái tội nhìn nhầm người”.
Nghe cô mặt dày nói mình lợi hại như vậy, Thẩm Quân Tắc không kìm được mỉm cười. Thực ra ngoài miệng anh nói Tiêu Tinh như vậy nhưng trong lòng thì không nghĩ như thế. Mặc dù Tiêu Tinh không được coi là mỹ nhân đặc biệt xuất chúng nhưng cô có khí chất rất đặc biệt, đôi mắt to tròn và sáng long lanh, lúc cô chăm chú nhìn bạn, cảm giác giống như chú chó đang vẫy đuôi, khiến người ta không kìm được mềm lòng… Thêm vào đó là làn da trắng nõn và mái tóc dài đen nhánh, nhìn toàn diện cũng rất xinh đẹp. Chết rồi, sao anh càng nhìn Tiêu Tinh càng thấy thích mắt nhỉ? Thẩm Quân Tắc quay sang nhìn Tiêu Tinh, đột nhiên hỏi:
“Hôm nay em gọi điện thoại cho anh, gọi anh là gì nhỉ?”.
Tiêu Tinh sững người, “Anh muốn nói ‘chồng’ sao?”.
Thẩm Quân Tắc nhếch mép, tỏ thái độ không bận tâm, “Em gọi như vậy, thực ra anh không có ý kiến gì. Dù sao thì chúng ta cũng đã kết hôn rồi, gọi như thế cũng là bình thường. Có điều sau này lúc gọi điện cho anh em có thể nói nhỏ một chút. Hôm nay tất cả mọi người trong phòng họp đều bị em làm cho sợ hãi”.
Tiêu Tinh mỉm cười xua tay, hứa với anh:
“Yên tâm đi, sau này em sẽ không gọi như thế nữa”.
“…”.
Anh không có ý đó… “Hôm nay chỉ là tình thế khẩn cấp thôi mà. Em gọi anh là chồng vì muốn gã đàn ông kia từ bỏ ý nghĩ tà ác với em. Sau này sẽ không gọi như thế nữa, ha ha, anh yên tâm đi”.
Tiêu Tinh gãi đầu, cười tít mắt nói. Đột nhiên Thẩm Quân Tắc có chút bực tức. Thôi, cô không muốn gọi thì đừng gọi, thực ra anh cũng không thích nghe lắm đâu…






Tâm trạng phức tạp nhất
Vốn dĩ đã hẹn buổi tối về nhà Tiêu Tinh ăn cơm, lúc này tâm trạng của Tiêu Tinh không tốt, Thẩm Quân Tắc liền lấy cớ hủy bữa cơm với bố mẹ vợ, lái xe đưa Tiêu Tinh về nhà. Tiêu Tinh vừa về đến nhà đã kêu đói bụng. Cũng khó trách, cô chưa ăn tối, lại phải căng thẳng trong thời gian dài như vậy, lúc này trở về ngôi nhà quen thuộc, dạ dày trống rỗng cũng bắt đầu sôi lên òng ọc. Thấy toàn thân Tiêu Tinh ướt sũng, lại còn không ngừng bận rộn trong bếp, Thẩm Quân Tắc không kìm được khẽ nói:
“Em đi tắm đi, cẩn thận kẻo bị cảm”.
Tiêu Tinh vẫn thoăn thoắt rửa rau, không ngẩng đầu lên nói:
“Em đói lắm rồi, ăn xong rồi tắm”Thẩm Quân Tắc nói:
Thẩm Quân Tắc lạnh lùng nói:
“Vâng, bây giờ cửa hàng còn những món gì?”.
“Có khoai tây chua cay, cà tím xào, sườn xào, thịt bò chua cay…”.
Nhân viên phục vụ đọc menu một lượt. Thẩm Quân Tắc nghĩ một lúc, quyết định nói:
“Một suất cà tím xào, một suất khoai tây chua cay, hai suất cơm, mang đến tòa 1314, khu D Nguyệt Hoa”.
“Được ạ, trong phòng mười phút sẽ mang tới, mời anh xuống cổng Nguyệt Hoa lấy đồ”.
Thẩm Quân Tắc cau mày, quản lý trị an ở khu vực này rất nghiêm ngặt, không có thẻ thì không cho qua cửa. Vì suất ăn hơn hai mươi tệ này, anh còn phải lái xe năm phút chạy ra cửa lấy cơm hộp, thật là phiền phức. Có điều, như thế dễ dàng hơn là tự nấu. Hai mươi phút sau, Tiêu Tinh bước ra khỏi phòng tắm, đột nhiên ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, thế là cô quấn chiếc khăn tắm to đùng, tò mò chạy ra phòng ăn. Trên bàn ăn có bày ba món ăn, một đĩa khoai tây chua cay, một đĩa cà tím xào, còn có một đĩa rau. Tiêu Tinh kinh ngạc nói:
“A, đúng là không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, thật không ngờ anh lại giỏi nấu ăn như vậy!”.
Thẩm Quân Tắc gườm gườm nhìn cô, khuôn mặt không chút biểu cảm, “Em không thấy là mình nên chú ý hình tượng một chút sao?”.
Tiêu Tinh quấn khăn tắm chạy đến trước mặt anh, vừa tắm xong, toàn thân toát lên mùi sữa