XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

tĩnh đến đáng kinh ngạc. “Tiêu Tinh đâu?”.
Hắn ta bị đánh đến hoa mắt chóng mặt, vô cùng thê thảm. Hắn chỉnh lại cổ áo, cố làm ra vẻ bình tĩnh và nói:
“… Anh là ai?”.
Thẩm Quân Tắc nhếch mép cười khẩy, “Ông nói xem?”.
“Tôi làm sao mà biết được? Anh là đồ điên…”.
Thẩm Quân Tắc ghé vào tai hắn, hạ thấp giọng, nói từng câu từng chữ:
“Nghe cho rõ đây, nếu Tiêu Tinh của tôi thiếu một sợi tóc nào thì ông cứ chờ mà bị phanh thây đi”.
Thẩm Quân Tắc buông hắn ra rồi đứng dậy, liếc nhìn xung quanh, phát hiện trong phòng không có ai, nhưng cửa phòng vệ sinh đóng chặt, có lẽ Tiêu Tinh vẫn còn trốn trong đó? Mấy người đi theo thấy vậy, quay sang nhìn nhau. Có nhầm không vậy, họ là vệ sĩ chuyên nghiệp, được Thẩm Quân Tắc triệu tập khẩn cấp, cứ tưởng rằng phải thực hiện nhiệm vụ gì nguy hiểm. Kết quả chỉ là đến khách sạn dạy dỗ một người đàn ông trung niên tầm thường? Có điều nếu họ đã nhận tiền của Thẩm lão gia thì nhiệm vụ này vẫn phải hoàn thành. Thế là họ xông lên, túm cổ người đàn ông ấy rồi ra sức đấm đá. Thẩm Quân Tắc đi đến trước cửa phòng vệ sinh, đưa tay lên gõ cửa. Lúc này anh phát hiện bàn tay của mình vẫn run rẩy, không thể khống chế được. Có thể là vì lúc nãy quá căng thẳng, tâm trạng bồn chồn bất an. Lúc này, biết Tiêu Tinh không gặp chuyện gì, mặc dù tinh thần đã thả lỏng nhưng ngón tay thì vẫn run lên theo phản xạ. May mà anh không đến muộn, nếu không Tiêu Tinh… Tên thú đội lốt người này dám đưa Tiêu Tinh đến khách sạn! Dám ngông cuồng ức hiếp Tiêu Tinh của anh! Đùa cái gì chứ! Tiêu Tinh là vợ của anh, anh còn không nỡ ức hiếp cô! Tiêu Tinh vểnh tai nghe động tĩnh bên ngoài. Sau khi yên lặng một lúc rất lâu, tiếng gõ cửa lại vang lên. Tiêu Tinh vô cùng căng thẳng, lấy lọ nước rửa tay trên bồn rửa mặt, cầm chặt trong tay, làm ra vẻ sẵn sàng chiến đấu. Đợi lát nữa nếu tên cầm thú kia cố tình mở cửa, cô sẽ xông lên, phụt thẳng vào mắt hắn, cho hắn biến thành kẻ mù! Tiếng gõ cửa vang lên một hồi, đột nhiên bên tai vang lên giọng nói quen thuộc. “Tiêu Tinh, mở cửa”.
Trong lúc mơ màng cô còn ngỡ là ảo giác, áp tai vào cửa nghe thật kỹ… “Là anh, Quân Tắc… em mở cửa đi”.
Cuối cùng đã đợi được cứu binh, khoảnh khắc ấy Tiêu Tinh xúc động đến rớt nước mắt, vừa mở cửa là ùa vào lòng người đàn ông thân thuộc ấy. “Quân Tắc, hu hu… may quá! Cuối cùng anh cũng đến rồi! Em sợ lắm, anh đến rồi… may quá… may quá…”.
Tiêu Tinh ùa vào lòng Thẩm Quân Tắc, xúc động đến nỗi nói không thành câu, chẳng còn chút hình tượng nào. Sống lưng của Thẩm Quân Tắc bỗng chốc cứng đờ. Cảnh tượng cửa phòng tắm mở ra in đậm trong tâm trí của anh. Tiêu Tinh giống chú thỏ sợ hãi, hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt cảnh giác, toàn thân ướt sũng, trông cô thật thê thảm, thật… khiến người ta xót xa. Không ngờ trong lúc xúc động Tiêu Tinh lại chạy ùa vào lòng mình. Theo bản năng, Thẩm Quân Tắc không quen với sự tiếp xúc cơ thể thân mật này nhưng trong lòng thì lại thấy thỏa mãn và thanh thản. Dường như anh phóng xe điên cuồng đuổi đến đây chỉ là đợi cảnh tượng này… Khoảnh khắc Tiêu Tinh chạy lại ôm chầm lấy anh, tâm trạng của anh thật sự… khó có thể hình dung được. Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc rồi mới nhẹ nhàng đưa tay ra ôm Tiêu Tinh, anh xiết chặt tay, ôm thân hình nhỏ bé của cô trong lòng, khẽ nói bên tai cô:
“Đừng sợ, không sao rồi”.
Vừa rồi Tiêu Tinh ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, lúc này nhìn thấy cứu binh, tâm trạng lo lắng cuối cùng đã được thả lỏng, được Thẩm Quân Tắc ôm trong vòng tay, trong lòng mới thấy dễ chịu. Hai người cứ ôm chặt nhau như thế, đột nhiên Tiêu Tinh nhận ra có chút bất thường. Thẩm Quân Tắc ôm chặt quá! Cái ôm thân mật ấm áp này khiến giữa hai người không có một khe hở, dính chặt trong vòng tay anh, ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người anh, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, nghe thấy tiếng nhịp đập trái tim anh… Cái ôm chặt như thế này khiến Tiêu Tinh không thở được… Hơn nữa, bên cạnh còn có những ánh mắt tò mò, chốc chốc lại liếc nhìn cô. Cuối cùng Tiêu Tinh lấy lại bình tĩnh, ngượng ngùng đẩy Thẩm Quân Tắc, ý muốn nói anh buông tay ra. Thẩm Quân Tắc cau mày, thực ra anh vẫn muốn ôm thêm một lúc nữa. Được ôm Tiêu Tinh như thế này khiến anh rất mãn nguyện. Nhưng vì có nhiều người ở đó, anh vẫn biết ý buông Tiêu Tinh ra. Tiêu Tinh nhìn thấy gã đàn ông xấu xa kia bị mấy người dúi xuống đất, đánh cho mặt mày sưng húp, không kìm được thốt lên:
“Thẩm Quân Tắc, anh có cần khoa trương thế không, lại còn nhờ bao nhiêu trợ thủ đến đánh người?”.
Thực ra Thẩm Quân Tắc vốn định đi một mình nhưng ngộ nhỡ đối phương có đồng bọn, một mình anh xử lý vài tên cầm thú cũng không vấn đề gì, chỉ sợ Tiêu Tinh bị thương… Gọi mấy vệ sĩ đi cùng chỉ là muốn chắc chắn không có một chút sai sót gì, thuận lợi cứu Tiêu Tinh ra ngoài mà thôi. Có điều anh sẽ không thừa nhận mình làm như vậy chỉ là quá lo lắng cho cô. Thẩm Quân Tắc cau mày, ngoảnh đầu nhìn gã đó và nói:
“Đánh hắn một trận trút giận cho em, không được sao?”.
Tiêu Tinh nghĩ một lúc, cười nói:
“Được được, thay em đánh cho hắn một trậ