pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

oại và biển số xe cũng tra ra. Mặc dù việc điều tra thông tin cá nhân là không đạo đức nhưng thời khắc quan trọng cũng không có thời gian bận tâm đến những chuyện này, chỉ cần có thể cứu được Tiêu Tinh, anh sẽ không tiếc bất cứ giá nào, không từ bất kỳ thủ đoạn nào! Mới lấy Tiêu Tinh chưa đầy một tháng, anh tuyệt đối không cho phép cô xảy ra bất kỳ bất trắc nào! Thẩm Quân Tắc liếc nhìn tư liệu một lần nữa, cau mày nói:
“Địa điểm phỏng vấn hôm nay của họ ở đâu?”.
Nữ nhân viên nghiêm túc trả lời:
“Chính tại học viện mỹ thuật”.
Thẩm Quân Tắc nhìn bản đồ, học viện mỹ thuật cách công ty anh rất xa, bây giờ mà đi đến đó thì không kịp, quan trọng hơn là không biết Tiêu Tinh bị người đó đưa đi đâu… Nếu cứ tìm một cách mù quáng như thế này thì hoàn toàn là mò kim đáy biển. Thẩm Quân Tắc cau mày nhìn điện thoại. Lúc này, chỉ dựa vào sức mạnh của một mình anh thì rõ ràng là không thể tìm thấy Tiêu Tinh. Có biển số xe và tư liệu chi tiết, để cảnh sát vào cuộc có lẽ sẽ dễ tìm hơn rất nhiều. Đang định gọi điện báo cảnh sát thì đột nhiên thấy màn hình điện thoại vụt sáng, là số điện thoại của Tiêu Tinh. Màn hình điện thoại hiện lên ảnh của Tiêu Tinh, bức ảnh chụp trong hôn lễ của Minh Huệ. Cô cười còn tươi hơn cả cô dâu. Trong điện thoại của Thẩm Quân Tắc cũng chỉ có một bức ảnh này của cô, tiện tay lấy nó làm ảnh đại diện cho cuộc gọi đến của cô. Nhưng lúc này, nhìn nụ cười rạng rỡ của cô trong bức ảnh, còn có tên hiển thị là “Bom Tinh”, đột nhiên Thẩm Quân Tắc cảm thấy trong lòng có một cảm giác khó chịu mơ hồ. Mong chờ nghe thấy giọng nói của cô nhưng lại sợ nghe thấy thông tin chẳng lành. Tâm trạng mâu thuẫn phức tạp ấy khiến lúc ấn nút nghe, ngón tay của anh cũng trở nên lóng ngóng. “A lô… Tiêu Tinh à?”.
Mặc dù cố gắng kìm nén tâm trạng lo lắng nhưng giọng nói của Thẩm Quân Tắc vẫn khàn khàn đắng chát. “Đúng vậy… là tôi”, giọng nói của Tiêu Tinh yếu ớt như muỗi kêu, phía sau còn có tiếng nước chảy róc rách, hình như là đang ở trong phòng tắm, “Quân Tắc, anh có thể đến đón tôi không, tôi gặp chút phiền phức, tôi nói với anh, bây giờ tôi… tôi…”.
Nghe giọng nói căng thẳng đến run rẩy của cô, Thẩm Quân Tắc thấy lòng nhói đau, vội vàng dịu dàng nói:
“Tôi hiểu, cô không cần giải thích. Bây giờ cô đang ở đâu? Tôi lập tức đến đón cô”.
“… Cụ thể tôi cũng không rõ, tôi không biết chỗ này… từ cầu cao tốc ở phía tây thành phố rẽ phải, đi khoảng bốn, năm cây số, sau đó rẽ vào một con phố tên là phố Tây Hồ, đi khoảng năm phút có một nhà thờ nhỏ, sau đó rẽ phải, đi qua cây xăng, có thể nhìn thấy một khách sạn màu trắng…”.
Tiêu Tinh nuốt nước bọt, “Bây giờ tôi đang ở phòng 603 của khách sạn ấy, lấy cớ đi vệ sinh gọi điện cho anh…”.
Giọng nói của Tiêu Tinh vì quá căng thẳng mà cách phát âm cũng không rõ ràng. Một người mơ hồ, mù đường như cô phải sợ hãi như thế nào, cảnh giác như thế nào mới có thể nhớ rõ từng cột mốc trên đường như thế? Thẩm Quân Tắc càng nghĩ càng thương, hạ giọng an ủi:
“Được, tôi nhớ rồi, cô cố gắng kéo dài thời gian, còn nữa…”.
Ngừng một lát anh nói, “Bảo vệ bản thân”.
Sau khi cúp máy, vẻ mặt của Thẩm Quân Tắc càng nghiêm khắc lạnh lùng hơn, anh lấy áo khoác rồi đi xuống, không ngoảnh đầu lại nói với Chu Hiểu Đình:
“Tôi có việc phải đi trước, không tham dự bữa tiệc tối nay. Ngoài ra, bảo hội cậu Lam lập tức xuống dưới chờ tôi”.
Lúc nói xong chữ cuối cùng thì người cũng đã biến mất. Chu Hiểu Đình nhìn cái bóng lao đi như cơn lốc xoáy của anh, ngây người gật đầu. Hai người được gọi đến điều tra tư liệu cũng nhìn nhau. Bữa tiệc trong nội bộ công ty tối nay vốn là tiệc chúc mừng, anh có chuyện gấp không tham gia cũng không sao, chỉ là mấy người mà anh gọi vốn là vệ sĩ ông Thẩm mời đến bảo vệ an toàn cho anh sau vụ anh bị đối thủ hãm hại lần trước. Thẩm Quân Tắc không thích người khác bám theo, vì nể mặt ông nội nên mới miễn cưỡng giữ họ lại, bình thường cũng không dùng đến nhưng hôm nay ngay cả vệ sĩ cũng được điều động, thêm vào đó là vẻ mặt lạnh như băng của anh. Anh muốn đi… giết người sao? 






“Biết vì sao ta đưa em đến đây không?”.
Tiêu Tinh nhìn quanh căn phòng, im lặng gật đầu. Hắn mỉm cười kéo cô ngồi xuống, dỗ dành nói:
“Đừng căng thẳng, chỉ cần em theo ta một tháng, ta đảm bảo tất cả các môn học của em trong thời gian học ở trường đều được thông qua một cách thuận lợi. Ta sẽ không để em phải thiệt thòi”.
Nếu không phải vì hoàn cảnh quá bất lợi, thật sự Tiêu Tinh rất muốn lấy chậu rửa mặt chụp vào cái đầu lợn của hắn. Một tháng cái đầu nhà ngươi ấy, ở với con lợn nhà ngươi một tháng, ta sẽ tổn thọ! Nhìn ánh mắt dâm dê của hắn, Tiêu Tinh cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn, gượng cười nói:
“Tôi đã kết hôn rồi, như thế này e là không tốt?”.
Đối phương lạnh lùng hỏi. Hắn ta ngạc nhiên gật đầu, vẫn chưa kịp hỏi đối phương là ai thì đột nhiên thấy cằm đau nhói. Người đó giáng cho hắn một cú đấm khiến hắn ngã lăn ra đất, sau đó cúi người xuống, túm cổ áo của hắn, lạnh lùng nhìn hắn, nhưng giọng nói lại bình