XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.

nhiên được hưởng thụ lợi ích từ ông chủ mang lại.
Tỷ như trước đây việc gì không vừa ý, nếu không rống giận, thì cũng cho tài liệu giấy tờ bay đầy trời, bây giờ thay vào đó là ông chủ đột nhiên ôn tồn lời nói nhỏ nhẹ, còn vỗ vai nhân viên đầy khích lệ.
Dĩ nhiên, ai cũng sẽ có một vài ngày tâm tình tốt như vậy, nhưng mà đối với Doãn Triệt, điều này thật sự là quá hiếm, ít nhất là Trương Nghiên chưa từng thấy qua.
Cô cảm thấy Doãn Triệt mấy ngày nay rất không bình thường, anh hẳn là phải nên nghiêm túc, thế nhưng dù là đàm phán một vụ làm ăn lớn không thành, cùng lắm anh cũng chỉ cười nhẹ nhàng một cái, thật sự là quá kỳ quái rồi.
Trương Nghiên trợn to hai mắt, Doãn Triệt làm sao có thể đi siêu thị mua đồ, đây quả thật là chuyện ngàn năm có một. Cô đưa mắt nhìn Doãn Triệt đi lên lầu, một mình ngồi trong xe do dự một hồi, cắn răng, bước xuống xe.
@@@@
Doãn Triệt móc chìa khóa ra mở cửa nhà, từ trong phòng bếp truyền ra tiếng chiên xào đồ ăn quen thuộc. Anh cảm thấy cuộc sống như vậy rất tốt đẹp, anh giống như một người chồng ra ngoài lo làm ăn, mà vợ anh đang ở nhà chuẩn bị bữa ăn tối cho mình, bữa ăn phong phú ấm áp có thể làm tan hết tất cả những mệt mỏi trong ngày.
Chỉ là điều tốt đẹp này làm cho Doãn Triệt có một cảm giác đang nằm mộng, anh cảm thấy đây là một việc giả tưởng không có thật, tựa như bọt xà phòng, nói không chừng chỉ cần chạm vào liền tan vỡ.
Anh biết mục đích của Trần Hi, cô muốn đánh gục Trần Xương, Doãn Triệt đã cùng Trần Hi thảo luận qua, anh hi vọng cô có thề đem sự việc lần này giao cho anh xử lý. Đáng tiếc Trần Hi không đồng ý, cô càng muốn tự mình xử lý, sao nhiều lần thương lượng, cuối cùng Doãn Triệt vẫn là chịu lui một bước, anh để mặc Trần Hi lo liệu.
Tất cả công việc Trần Hi cơ hồ là tiến hành qua điện thoại và máy tính, có thể nói cô một bước cũng không ra khỏi nhà. Đối với việc này, Doãn Triệt vẫn là cảm thấy cực kỳ vui mừng.
Doãn Triệt đổi giày, trên bàn ăn đã dọn ra những món ăn tỏa ra mùi thơm mê người. Hiện tại anh rất ghen tỵ khoảng thời gian Trần Hi sống cùng với Khương Sâm trước kia. Trần Hi có tay nghề tốt như vậy, mà chính anh cũng chỉ được thưởng thức qua vài lần, người liền biến mất. Tính ra Khương Sâm lại được hưởng lợi đến mấy tháng.
Doãn Triệt có chút không chờ nổi, Trần Hi làm món này, thịt gà non mềm rất thơm, anh đưa tay quẹt một miếng.
“Anh lại ăn vụng, anh dám làm thế nào với món ăn đó, em sẽ làm thế với anh.” Trần Hi vừa vặn bưng một cái mâm ra ngoài, cô buồn cười nhìn hành vi như đứa bé này của Doãn Triệt, người lớn như vậy, mà còn dùng tay bốc.
“Em nói thật?” Doãn Triệt nhếch miệng cười một tiếng.
Món gà Trần Hi làm là vẫn để nguyên con, chỉ thấy Doãn Triệt thận trọng nắm lấy hai đùi gà, đem nó trở qua một cái.
Ánh mắt Doãn Triệt nhìn Trần Hi chằm chằm, cúi đầu khẻ liếm vị trí giữa hai cái đùi gà.
Trần Hi trợn to hai mắt, cô đột nhiên có một loại kích động, muốn ném trực tiếp cái mâm lên đầu Doãn Triệt, cô vốn tưởng là anh đã trưởng thành, thế nào lại làm ra cái hành vi bỉ ổi như vậy.
Chỉ là Trần Hi khắc chế nổi, cô đem cái mâm đặt lên trên bàn ăn.
Doãn Triệt cũng ngẩng đầu lên, hướng Trần Hi lộ ra nụ cười sáng lạn, sau đó lè lưỡi liếm một vòng quanh môi: “Quyết định như vậy đi, không thể nuốt lời nha.”
Nhìn thấy mặt Trần Hi đỏ lên, Doãn Triệt đi lên trước, một tay kéo lấy cô, cúi đầu hôn xuống.
Doãn Triệt bây giờ còn có một tật xấu, là ngoại trừ anh và Trần Hi ra tất cả mọi người đều không biết, theo như cách nói của Trần Hi, chính là cái người này hormone nam tính đã vượt quá mức kích động, động tình cũng không cần phân biệt địa điểm là chỗ nào.
“Còn chưa thử qua trên bàn ăn, hôm nay chúng ta vừa ăn vừa làm thế nào.” Doãn Triệt đã ôm Trần Hi đặt lên bàn, anh đứng giữa hai chân của cô.
“Không được, em còn muốn ăn cơm.” Trần Hi đối với đề nghị này của Doãn Triệt cũng không đồng ý, cô nhìn tia lửa trong ánh mắt của Doãn Triệt, trong lòng dâng lên một tia lạnh lẽo, người này không định bỏ qua mà.
“Leng keng. . . . . .” Chuông cửa vang lên.
Mặc kệ là ai, Trần Hi quyết định cô phải đối đãi với người này thật tốt, đây quả thực là cứu tinh của cô trong lúc dầu sôi lửa bỏng mà, có trời mới biết nếu là Doãn Triệt thật tính toán vừa ăn vừa làm, có thể coi cô như cái mâm hay không, làm cho toàn thân dính đầy đồ ăn.
Trần Hi sửng sốt một chút, cô bất chợt phát hiện, chính ý tưởng của mình cũng bỉ ổi không kém rồi.
Doãn Triệt rất mất hứng, chuông cửa tựa hồ không có người mở thì không thể bỏ qua.
Anh buông Trần Hi ra, sửa sang lại trang phục của mình một chút, đi tới cửa chính.
Nhà của Doãn Triệt thuộc kiểu mỗi tầng một căn, dưới lầu còn có bảo vệ, bình thường ngoại trừ tình huống có liên quan đến tòa nhà, rất ít có người tới.
“Triệt, sao lâu như thế mới mở cửa, chỗ này có một hợp đồng thật sự gấp, em mới vội tìm anh ký tên. Còn có em vừa mới mua ở tiệm Như Ý dưới lầu, anh vẫn chưa ăn cơm phải không, chúng ta đi vào, anh vừa ăn vừa xem hợp đồng..”
Trương Nghiên vừa nói xong liền