XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2793 lượt.

cũng sắp 30 rồi, tôi cũng qua 25, thời gian trôi qua cũng thật nhanh a! Haha….” Trần Hi cố gắng cùng Doãn Triệt thương lượng, vào thời điểm nước sôi lửa bỏng, nịnh nọt một chút cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ a! Cái này gọi là mưu kế.
“Thời gian trôi qua đúng là rất nhanh.” Doãn Triệt híp mắt, nhìn sau lưng của Trần Hi, vừa nãy anh còn không để ý, hiện tại phát hiện mông của cô so với trước kia hình như cũng nhô lên không ít.
“Lúc nãy té chỗ này đau lắm phải không?” Doãn Triệt đưa tay phủ lên mông Trần Hi. Tay của anh trên mông cô vuốt ve qua lại, càng ngày càng di chuyển xuống dưới.
Trần Hi trợn to hai mắt, cô cảm giác mình vui mừng có hơi quá sơm rồi. Trần Hi nhăn mày lại, những lời này sao nghe không được tự nhiên như vậy?
Mình đổi cách xưng hô một tí vì anh chị bây giờ tình cảm đã xác định rõ rùi, và anh Triệt cũng tốt hơn rất nhiều . Cũng sắp đi đến kết thúc rùi.






Cấu tạo đại não con người rất phức tạp, có một thứ thần kỳ gọi là lý trí. Cái thứ lý trí này sẽ xuất hiện khi bạn muốn làm cái gì đó mà không nên làm.
Trong tình huống bình thường, trước khi đàn ông và đàn bà làm chuyện đó, lý trí thường sẽ xuất hiện trên người bị yếu thế hơn.
Rất không khéo, người ở thế yếu bây giờ chính lad Trần Hi, mặc dù cô nghĩ tới cũng sẽ xảy ra chuyện đó, nhưng như vậy cũng quá nhanh rồi, hơn nữa cô còn chưa chuẩn bị xong tâm lý khi vừa gặp lại Doãn Triệt sau năm năm.
“Doãn Triệt, anh còn nhớ rõ ngày đó ở nhà em không?”
“Em chỉ là ngày nào?” Đầu Doãn Triệt đã hạ thấy xuống, anh đang gặm cắn lỗ tai của Trần Hi, một cơn tê dại từ tai truyền đến, khiến Trần Hi không khỏi nheo mắt.
Trần Hi tưởng tượng giờ phút này mình giống như một bức họa bị đóng đinh trên tường, Doãn Triệt tay cầm đinh tay cầm búa đang đóng vào trong cơ thể cô, càng lúc càng chặt càng lúc càng đi vào sâu hơn.
“Ding. . . . . .” một tiếng, cửa thang máy mở ra, đến tầng lầu nhà Doãn Triệt.
Đôi tay Doãn Triệt kéo cái mông của Trần Hi, mỗi một bước đi, càng dùng sức ấn cô vào sát hơn.
Cắn môi cũng không cách nào kiềm chế được âm thanh, Trần Hi định cúi đầu cắn bả vai của Doãn Triệt, hiện tại anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, điều này làm cho Trần Hi có thể thuận lợi cắn vào bắp thịt của anh.
“Mèo hoang nhỏ, thích cắn có phải không, một lát nữa để cho em cắn thoải mái.” Đau đớn ngược lại càng kích thích Doãn Triệt, Trần Hi thậm chí phát hiện cái đó trong cơ thể cô lại trướng to thêm vài phần.
Trần Hi không biết Doãn Triệt mở cửa lúc nào, nhưng rất nhanh cô phát hiện mình đã bị Doãn Triệt đặt lên trên ghế sofa. Doãn Triệt từ trong cơ thể cô rút ra ngoài, mà cô lại bị lật một cái, anh ấn cô vào thành ghế.
“Em cũng đã nhắc tới, chúng ta liền tiếp tục chuyện đã bị mẹ em cắt đứt, anh thích nhất là làm đến nơi đến chốn.” Doãn Triệt ghé vào bên tai Trần Hi, lời nói nỉ non, thanh âm Doãn Triệt rất nhẹ nhàng, nhưng Trần Hi lại cảm thấy có gì đó nguy hiểm.
Cô phát hiện hai chân mình bị Doãn Triệt kéo ra phía sau rồi tách ra hai bên, bụng vừa đúng chống vào lưng ghế sofa, mà tay cô vẫn bị Doãn Triệt trói ra phía sau, hiện tại tất cả sức nặng đều dồn lên chỗ tiếp xúc giữa bụng và thành ghế.
Rất nhanh Trần Hi liền phát hiện ra ý đồ của Doãn Triệt, cô giãy dụa cơ thề chỉ muốn thoát khỏi tình cảnh này, nhưng tay Doãn Triệt đã kịp thời cố định cô.
“Ừ….. a. . . . . .” Trần Hi rốt cuộc kiên trì không nổi kêu thành tiếng, Doãn Triệt đã vọt vào, áp lực đồng thời từ bên trong cơ thể lẫn bên ngoài, làm cô không thể tiếp tục không chế âm thanh của mình.
“Chuẩn bị sẵn sàng chưa, chúng ta bây giờ cùng tìm về thời gian năm năm trước….” Doãn Triệt khí nóng phà ra trên gáy Trần Hi. “Bắt đầu từ lần bị cắt đứt năm đó đi.”
Trần Hi cũng không nhớ Doãn Triệt đã làm trong bao lâu, cô chỉ biết, cổ họng mình đã không thể phát ra âm thanh được nữa, Doãn Triệt như mãnh thú không biết mệt mỏi, lần lượt chiếm lĩnh con mồi.
Cơ thể Trần Hi mềm nhũn ra, bị Doãn Triệt vân vê tới lui một trận, toàn thân cô rã rời, cô phát hiện một trận vật lộn này thế nhưng so với mấy năm tập luyện tàn khốc của mình còn tiêu hao thể lực hơn nhiều.
Sức nặng trên người rốt cuộc cũng trở nên mềm mại hơn, Trần Hi khẽ mở mắt, cô nhìn thấy Doãn Triệt đang nằm trên người cô, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh nặng như vậy, em không thở nổi.” Lời nói của Trần Hi không còn một chút hơi sức.
“Hôm nay anh sẽ ngủ như vậy, nếu không lập tức lại không thấy em nữa.” Doãn Triệt rất cố chấp, Trần Hi sau khi nghe được câu trả lời, mệt mỏi nhắm mắt lại, cô cần ngủ để bổ sung lại năng lực đã tiêu hao.
Doãn Triệt dịu dàng hôn lên môi Trần Hi một cái, anh nghiêng người, tay chân cuốn chặt lấy cô, cũng nhắm hai mắt lại.
Thời gian năm năm đủ để cho cô nhận rõ người mình luôn nhớ nhung là ai, Trần Hi mặc dù luôn không thừa nhận, nhưng sự thật vẫn tồn tại, trong những giấc mộng, những đêm cô quạnh, trong đầu cô luôn là hình ảnh của Doãn Triệt.
Vô luận là kiếp trước hay kiếp này, hình ảnh hai