Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2787 lượt.
muốn đi vào bên trong, Doãn Triệt đưa cánh tay ra ngăn lại “Hợp đồng cứ để ở đây, còn nữa mang cái này về đi, tôi đã có đồ ăn rồi.”
“Triệt. . . . . .”
“Còn nữa tôi đã nói với cô, không nên gọi tôi là “Triệt”, gọi là Doãn tổng hoặc Doãn Triệt đi.” Doãn Triệt nói xong đóng cửa lại, anh xoay người nhìn thấy Trần Hi đang ở phía sau cười híp mắt nhìn anh.
“Người tình cũ, ha. . . . . .” Trần Hi ôm vai, tùy ý tựa vào trên tường.
“Không phải, em đừng hiểu lầm, không phải là bởi vì thời điểm cô ta ờ trường học vu oan cho em . . . . .”
Trên lầu Doãn Triệt đang tích cực giải thích cho sự trong sạch của mình, ở dưới lầu Trương Nghiên cũng không có nhàn rỗi.
Cô bây giờ đã có thể xác định rõ ràng, trong nhà Doãn Triệt có một người phụ nữ, hơn nữa người này được Doãn Triệt vô cùng coi trọng.
Trương Nghiên nhìn danh bạ điện thoại, cô lấy ra số của Trần Tuyết Lệ; “Trần tiểu thư, tôi có chút chuyện muốn tìm cô ….”
@@@@
Hoàn cảnh thanh lịch trong quán cà phê, hai người phụ nữ xinh đẹp, tựa hồ đang thảo luận về vấn đề gì. Từ vẻ mặt của bọn họ, một người phục vụ thông minh lanh lợi có thể nhìn ra được manh mối, tựa hồ như đang vì đàn ông mà tranh đấu.
“Đây là tiền lúc đó tôi đồng ý đưa cho cô, học tỷ, cô xem có đủ hay không?”
Trương Nghiên đưa tay tiếp nhận chi phiếu Trần Tuyết Lệ đưa tới, nhìn một chút liền cười đẩy trở về: “Trần tiểu thư, tôi nghĩ là cô lầm rồi, tôi muốn không phải là thứ này, tôi chỉ cảm thấy chúng ta có cùng chung một sự uy hiếp.”
Trần Tuyết Lệ nhìn Trương Nghiên, không có mở miệng, chỉ là nhìn chằm chằm cô, quan sát biểu tình trên gương mặt cô.
Trương Nghiên uống một hớp cà phê, nhìn thời tiết bên ngoài, trời xanh mây trắng, ánh nắng tươi sáng, một vầng mây đen cũng không có, giống như cái ngày cô ra nước ngoài đó, cũng là một ngày sáng sủa như vậy.
“Tôi muốn là thật sự có thể ở bên cạnh Doãn Triệt, anh ấy tuyệt đối cho tôi không phải chỉ là chút ít tiền như vậy, điều này cô cũng hẳn là đã biết.” Trương Nghiên liếc mắc nhìn Trần Tuyết Lệ, đưa cổ tay của mình lên trước mặt cô ta, trên đó có một vết xẹo xấu xí.
“Đây là sau khi tôi biết mình mang thai mà lưu lại, cũng rất nhiều người nói tôi đáng đời, nếu như không vu hãm người khác, cũng sẽ không rơi vào kết quả như vậy.”
“Đúng nha, tôi cũng có nghe nói, nếu là không có Trần Hi, Trương tiểu thư đây cùng anh Triệt là một đôi làm người ta phải hâm mộ rồi.” Thanh âm Trần Tuyết Lệ ngọt ngào trước sau như một.
“Vậy sao? Ai cũng cảm thấy tôi nên oán giận Trần Hi, nhưng tôi cũng đã nghĩ rõ, người tôi oán trách không phải là cô ấy, mà là cái người đã giúp tôi bày mưu tính kế kia. Tôi cảm thấy có một đạo lý rất đúng: xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, cô đoán thử xem cô ta là người nào?” Trương Nghiêng cười nhìn Trần Tuyết Lệ, phát hiện trên mặt cô ta lóe lên một chút kinh ngạc.
“Chuyện đã trôi qua rồi, tôi cũng không muốn nhiều lời làm gì, chuyện đã xảy ra không thể quay đầu lại được, tôi chỉ muốn ở bên cạnh Doãn Triệt, hơn nữa tôi tin tưởng, Trần tiểu thư thông minh hơn người như vậy, khẳng định là biết được cái gì quan trọng hơn, cho nên tôi cũng không có tìm Trần tiểu thư tán gẫu, dù sao học muội rất bận.”
Trương Nghiên lại cho thêm đường vào cà phê, cô nhẹ nhàng khuấy cà phê, nhìn đường từ từ hòa tan.
“Chỉ là, tôi cảm thấy có một việc, nên để cho cô biết, ngày hôm qua tôi đi đưa tài liệu cho Doãn Triệt, phát hiện trong nhà có một người phụ nữ, tôi không biết cô ta là ai, nhưng ảnh hưởng của cô ta so với Trần Hi tuyệt đối không kém, ước mơ của tôi và cô chỉ e là sẽ tan vỡ thôi.”
“Có lời gì cứ nói thẳng.” Trần Tuyết Lệ nhìn về phía Trương Nghiên.
“Trần gia có quyền thế, tôi tin tưởng việc đuổi một người phụ nữ đi cũng không phải là vấn đề gì. Tôi có thể tiếp tục làm người đàn bà xấu, mà Trần tiểu thư vẫn có thể làm con ngoan, tôi cảm thấy đây là một sự lựa chọn tốt nhất.”
Trương Nghiên nói xong hướng Trần Tuyết Lệ cười cười, cầm túi của mình đi ra khỏi quán cà phê.
Biểu tình của Trần Tuyết Lệ chợt lạnh xuống, đưa tay vẫy phục vụ tính tiền.
Loại đàm phán này ở trong quán cà phê cũng là chuyện nhìn quen mắt, những người xung quanh cũng không có gì khác thường, chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi tóc màu nâu, khóe miệng mang theo ý cười đang soạn một tin nhắn.
【 bọ ngựa bắt ve. . . . . . 】
“Cười gì vậy?” Doãn Triệt từ phía sau ôm Trần Hi đang nhìn điện thoại di động, anh len lén liếc mắt một cái, cái câu nói bỏ lửng này anh hiểu, đoán chừng là cô gái nhỏ này lại bắt đầu bày âm mưu quỷ kế gì rồi đây.
“Không có gì, em chỉ là nhớ một câu chuyện xưa, Nga Hoàng cùng Nữ Anh hầu chung một chồng đều được mọi người ca tụng, nhớ tới thật buồn cười, cũng không biết hiện tại có loại chuyện như vậy tồn tại hay không.” Trần Hi tùy ý ném điện thoại di
động lên bàn, nghiêng đầu sang liếc mắt Doãn Triệt một cái. (Nga Hoàng và Nữ Anh đều là con gái của đế Nghiêu, được ông gả cho đế Thuấn, Nga Hoàng lên làm hoàng hậu nhưng cả hai đều một lòng hầu hạ đế Thuấn.)
Nụ cười của Trần Hi vô cùng rạng rỡ,