The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2746 lượt.

ở cùng nhau lâu như vậy, cũng chỉ có hai người, em còn sợ tôi ăn em sao?” Giọng nói Khương Sâm có chút bất mãn, chỉ là điều này làm Trần Hi thư thái không ít, tựa hồ như Khương Sâm đã có chút “nhân vị”, không giống như trước kia bộ dạng cao không với tới.
Trần Hi lấy đôi dép mang ờ nhà từ trong tủ giày ra đặt trước chân Khương Sâm.
“Sau khi em đi rồi, tôi cũng không còn hưởng thụ qua phục vụ như vậy, có phải bây giờ cũng phục vụ Doãn Triệt như vậy?” Lời nói của Khương Sâm khiến Trần Hi không biết trả lời thế nào, cô cảm thấy có chút xấu hổ.
“Trêu em thôi, tôi làm sao có thể tranh giành với cháu của mình?” Khương Sâm đổi giày, cất bước đi vào phòng khách. “Tôi tới nói cho em một chuyện, Jess đã đến, Roger và Mike đang ở cùng hắn.”
“Vậy sao, ngày đó anh ta đến dùng cơm cũng rất vui vẻ, Jess cũng không phải là người ngoài.” Trần Hi có chút vui mừng, năm năm trước mặc dù cô và Jess giao tình không sâu, nhưng cô vẫn nhớ anh chàng với đầu tóc vàng như bờm sư tử kia trông rất ngây ngốc đáng yêu.
“Ha ha. . . . . .” Khương Sâm cười khan mấy tiếng, thái độ nhìn Trần Hi giống như đang mỉa mai cô. “Em cho rằng Jess tới đây là chuyện tốt?”
Trần Hi không nói lời nào, chỉ là nhìn chằm chằm Khương Sâm, những lời tiếp theo của Khương Sâm khẳng định là đáp án không hay.
“Em có biết không, Jess chính là con trai của Roger, bọn em là cùng cha khác mẹ?” Khương Sâm hỏi.
Trần Hi gật đầu một cái.
“Vậy em có biết, năm năm nay Roger vẫn ở cùng với em?” Khương Sâm lại hỏi.
Trần Hi lại gật đầu một cái.
“Vậy em có biết, Jess đã từng nói nếu hắn phát hiện đối tượng bên ngoài của Roger, sẽ tự tay mình giết cô ta.”
“Anh nói đùa à?” Trần Hi trợn to hai mắt.
“Tôi là người thích nói đùa sao?” Khương Sâm nhìn về phía Trần Hi.
Trần Hi lại gật đầu một cái.
“Lúc này tuyệt đối không nói đùa, mẹ của Jess lúc đó bị chứng uất ức, chính là sau khi biết Roger có người ở bên ngoài, Jess không giống như em có thể nhìn thấy ông ta như vậy.”
Khương Sâm mở tủ lạnh ra, thấy bên trong trống không không có đồ ăn gì, gương mặt anh thoáng thất vọng, lại mở ra ngăn nhỏ ở dưới, đảo đồ vật bên trong nói tiếp: “Roger bồi thường cho em năm năm, nhưng số lần tổng cộng Jess có thể nhìn thấy Roger, dùng mười ngón tay mười ngón chân đếm là đủ, coi như hắn không có ý định giết em, nhưng là làm cho em sống không bằng chết vẫn là có khả năng. Cho dù tôi, Roger hay Doãn Triệt có thể ở bên em, nhưng có một số việc không thể tránh khỏi, cho nên em nhất định phải cẩn thận một chút.”
Phát hiện trong tủ lạnh cái gì cũng không có, Khương Sâm hết sức buồn bực, anh nhìn Trần Hi: “Tủ lạnh trống rỗng như vậy, buổi tối em ăn cái gì?”
“Dì đi mua rồi.” Trần Hi nhìn xem thời gian, đoán chừng mẹ Doãn cũng sắp về đến.
“Hai người thuê giúp việc sao, vẫn là cẩn thận một chút, để cho giúp việc về nhà nghỉ ngơi vài hôm, chờ giải quyết xong việc của Jess đã.” Khương Sâm đóng cửa tủ lạnh lại.
“Không phải giúp việc, là mẹ của Doãn Triệt, cũng chính là chị của anh, dì đã đi mua rồi.” Trần Hi giải thích.
“Em đang đùa tôi à?” Khương Sâm nhìn về phía Trần Hi, vẻ mặt cô rất thành khẩn.
“Tôi đi trước, đừng nói tôi đã đến.” Khương Sâm nói xong muốn đi.
“Doãn Triệt nói anh vẫn luôn ứng phó được với mẹ anh ấy, thì ra là anh cũng biết sợ sao!”
“Doãn Triệt đã từng nói với em chưa, chị ấy chỉ cần nhắc đến đề tài cưới vợ, là có thể liên tục nói trong mấy giờ không cần uống nước.” Khương Sâm nhìn Trần Hi.
“Có nói qua, cho nên Doãn Triệt mới nói là anh lợi hại, người anh ấy sùng bái nhất chính là cậu nhỏ”.
“Sau khi Roger sống lại, tôi phát hiện, con người không nên quá tích cực, khi nào nên buông lỏng thì không nên gắng gượng.” Biểu tình Khương Sâm có chút cứng nhắc, không tự nhiên như vừa rồi. Anh hít sâu một hơi, lại nhìn Trần Hi thật lâu. “Tôi đi đây, mọi việc nên cẩn thận, Roger sẽ sắp xếp người bảo vệ em.”
Không khí trong phòng khách có chút ngột ngạt, Trần Hi cảm thấy như muốn thở không thông, cô không nhận ra được tình cảm của mình với Khương Sâm là loại nào, có lẽ nếu không quen biết Doãn Triệt………..
Nhưng mà làm gì có nhiều cái “có lẽ” như vậy, Trần Hi lắc lắc đầu.
“Tiểu Sâm, sao em lại tới đây?” Mẹ Doãn gói lớn gói nhỏ đi vào nhà, nhìn thấy Trần Hi và Khương Sâm trong phòng khách, bà chần chờ một chút, sau đó trên mặt là nụ cười vô cùng hoàn mỹ: “Tối nay ở chỗ này ăn cơm, em cũng đã biết Trần Hi, Tiểu Triệt đã có đối tượng kết hôn rồi, khi nào thì em mới có thể mang về một cô gái cho chị xem đây……..”






Không biết có phải nguyên nhân là vì Trần Hi hay không, mẹ Doãn cảm thấy bữa ăn trôi qua rất nhanh. Khương Sâm cáo từ rất sớm, công việc rửa chén lại rơi vào tay của Doãn Triệt.
Mẹ Doãn trước lạ sau quen tìm được chai rượu đỏ, tự mình nhàn nhã mở nắp rượu ra.
Trần Hi cũng vui vẻ tiếp mẹ Doãn uống rượu, tin tức Khương Sâm mang tới cũng đủ cho cô tiêu hóa trong mấy ngày.
Mẹ Doãn là một người thông minh, bà nhìn ra sự bất thường trong mối quan hệ