Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.
với Trần Hi một phen, phát hiện vô luận là ở điểm nào, người thắng đều là Trần Hi.
“Dì à…dì… Dì không sao chứ, dì đứng khóc, có chuyện gì con đi tìm dì, chúng ta cùng tâm sự.” Giọng nói Trần Tuyết Lệ lại truyền tới.
“Ai nói là tôi đang khóc.” Mẹ Doãn đang muốn dạy dỗ Trần Tuyết Lệ liền dừng lại, đột nhiên nhớ đến kế hoạch ngày hôm qua bàn với Trần Hi, bà chuyển giọng. “Yên tâm đi, dì lớn tuổi như thế, làm sao có thể khóc nữa, một lát nữa đến quán kia phê ở trung tâm thành phố chúng ta gặp mặt.”
“Được, dì à, con đến đó chờ dì.” Giọng nói Trần Tuyết Lệ cố gắng nhẹ nhàng.
Mẹ Doãn cúp điện thoại, đi đến trước mặt Trần Hi: “Trần Tuyết Lệ gọi điện thoại cho dì, chúng tôi hẹn gặp mặt một chút, con có gì cần dì ra mặt làm không?”
“Dì à, sóng to gió lớn gì mà dì chưa từng gặp qua, còn hỏi con giao phó, con tin tưởng tất cả dì đều có thể giải quyết.” Trần Hi hướng mẹ Doãn đưa tay ra dấu OK một cái.
Mẹ Doãn nhất thời trong tim thăng lên một loại cảm giác kích thích, nhiều năm làm bà chủ như vậy, đột nhiên tham gia vào kế hoạch báo thù gì đó, hơn nữa còn liên quan đến yêu hận rối rắm của thế hệ trược, đây chẵng khác gì phim truyền hình kinh điển.
Mỗi khi xem tivi hay kịch, mẹ Doãn không chỉ một lần nghĩ qua, nếu mình là một thành viên trong đó sẽ làm thế nào, hôm nay rốt cuộc bà cũng có cơ hội tham gia vào đó, điều này thật đúng là làm cho bà hưng phấn không ít.
@@@@
“Bà ta đồng ý buổi chiều gặp mặt.” Trần Tuyết Lệ cúp điện thoại, đi vào phòng làm việc của Trần Xương.
Trần Xương bỏ hợp đồng trong tay xuống, dang vòng tay ra, ông ta vỗ vỗ lên đùi mình.
Trần Tuyết Lệ thuận theo mà đi tới ngồi trên đùi Trần Xương, Trần xương lấy tay vỗ nhẹ gương mặt của cô ta.
“Như vậy là được rồi, dù là sao này cô và Doãn Triệt cưới nhau có lạnh nhạt, còn có tôi có thể thõa mãn, tin tưởng Doãn Triệt dù sao vẫn tốt hơn cái lão tam của Lưu gia đó.”
Trần Tuyết Lệ gật đầu một cái.
“Lúc này chớ làm chuyện gì ngu xuẩn, nghe nói hai vợ chồng Doãn gia giận nhau, chuyện thế nào?”
“Cha Doãn cái gì cũng không nói, người giúp việc cũng không nói rõ lắm, chỉ nghe hình như là chuyện tình cảm gì đó trong quá khứ.”
“Chuyện tình cảm trước đây?” Trần Xương ra vẽ suy nghĩ, sau đó nhìn Trần Tuyết Lệ: “Hôm nay nếu bà ta có nói nguyên nhân là gì với cô, nhớ là một chữ cũng không bỏ sót nói lại cho tôi biết, hình như có điều gì đó không bình thường.”
Mùi cà phê tràn ngập cả gian phòng khách, Trần Hi đưa tay nâng tách cà phê lên, nhìn đồng hồ quả quýt trên tường, thời gian đã là hơn một giờ chiều, lúc này chắc hẳn là Mẹ Doãn đang gặp mặt Trần Tuyết Lệ.
Không còn bao lâu nữa, cô có thể khiến cho Trần Xương nhận được báo ứng mà ông ta phải ghánh lấy, bên cạnh tay Trần Hi có một bao thư, những tấm hình lộ ra bên ngoài tựa hồ đang tự thuật một câu chuyện cũ, một câu chuyện xưa do người khác tỉ mỉ an bài.
Trần Hi uống một hớp cà phê, theo thứ tự đem từng tấm hình xếp ra thành hàng.
Bên cạnh một con hẻm nhỏ u ám, một chiếc xe hơi màu đen ngừng lại, cửa kính xe được kéo xuống lộ ra một cánh tay, trên tay người đó đang cầm một điếu xì gà, chiếc nhẫn cưới lâu năm trên ngón tay đã tố cáo thân phận của ông ta.
Trong con hẻm nhỏ đang diễn ra cơn ác mộng kinh khủng nhất của một người phụ nữ, giấc mộng kia ngoại trừ khổ sở, tuyệt vọng đè nén ra không còn gì khác.
Trần Hi nhìn những tấm hính, trong lòng không nói ra được có chút chua xót, coi như trước đây cô và Trương Nghiên bất hòa, nhưng kết quả này đối với Trương Nghiên mà nói là quá nặng.
Cô không tự cho là mình đồng cảm, hay thương hại, hay là giả vờ đặt mình vào hoàn cảnh người khác, cảm động cho họ, nhưng chính là Trần Hi cảm thấy, sau khi xem những tấm hình này cô rất không thoải mái.
“Cô không sao chứ?” Giọng nói Mike tràn đầy quan tâm.
“Không có việc gì, những tấm hình này sao không đưa tôi sớm hơn một chút, không chừng tôi có thể làm gì đó, ít nhất Trương Nghiên không cần phải phục vụ ông ta hai năm qua, cô ấy có thể tránh xa người đàn ông khốn nạn này.”
“Hình là do Khương Sâm đưa cho chúng tôi, đây là anh ấy điều tra được, vừa mới đưa mấy ngày trước, vốn là không định đưa cho cô xem, chuyện đã xảy ra, xem cũng không làm được gì, sẽ chỉ đau lòng. Nhưng Roger lại nói hãy để cô biết thì tốt hơn.” Giọng của Mike rất nhẹ nhàng, mặc dù như là đang kể lại chuyện, nhưng cũng giống như đang an ủi tâm tình Trần Hi.
“Thay tôi cảm ơn Roger, đúng là tôi nên biết.” Trần Hi cười cười, kẹp điện thoại giữa cổ và bả vai, tay thu dọn những tấm hình.
“Thật ra thì, nếu cô có thể gọi Roger một tiếng cha, ông ấy sẽ rất vui mừng.” Mike dừng một chút, không nghe được đáp án của Trần Hi. “Còn nữa, cô cũng đừng oán trách Khương Sâm, đây không phải là nghĩa vụ của anh ấy.”
“Ừm. . . . . .” Trần Hi đáp một tiếng, nhấn nút tắt máy.
Chuyện cũng đã chuẩn bị kết thúc, sau khi tổng hợp lại kết qua điều tra, càng ngày càng có nhiều chuyện được đưa ra ngoài ánh sáng.
Trần Hi đột nhiên phát