The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.

hiện có một cảm giác sợ hãi, không phải lo lắng vì kế hoạch sẽ thất bại, mà là sau khi thành công rồi, những người dính vào chuyện này sẽ sống tiếp tục như thế nào.
Cô phát hiện mỗi người đều có nỗi khổ tâm riêng.
Giả thiết Mẹ Doãn không cùng với cha Doãn một chỗ, có lẽ Trần Cẩm Sắt cũng không gặp Roger, cũng sẽ không có chuyện chưa kết hôn mà có con.
Nếu như Trần Cẩm Sắt không có chưa kết hôn mà có con, bà cũng sẽ không gả cho Trần Xương, trở thành một cặp vợ chồng trên danh nghĩa.
Và nếu như Trần Cẩm Sắt không cương quyết cự tuyệt ở cùng Trần Xương, ông ta có lẽ cũng sẽ không phạm phải nhiều sai lầm như vậy.
Trần Hi tìm thấy tấm ảnh của Trần Xương khi còn trẻ, quần áo ông ta mộc mạc, trên mặt vẫn còn nét ngây thơ, nhưng trong mắt tràn đầy ý chí, dáng dấp cũng được coi như là đẹp trai, khi ấy chắc cũng là bạch mạ hoàng tử trong lòng nhiều cô gái.
Cô lại nhìn tấm hình hiện tại của Trần Xương, một người lăn lộn thương trường lâu năm, trăm phương nghìn kế tính toán, đã làm thay đổi bộ dáng của ông hoàn toàn, quần áo mặc dù hoa lệ khí phái, nhưng đôi mắt ông không còn nét trong sáng thay vào đó là vẩn đục, thậm chí không còn nhận diện ra một nét nào trên gương mặt ông, rượu thuốc lá cùng với tuổi già đã làm gương mặt ông phình to ra, tóc cũng trở nên thưa thớt.
Trần Hi hít sâu một hơi, rút tấm ảnh lúc nhỏ của Trần Tuyết Lệ ra, trên hình cô mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, gương mặt mang theo mơ ước của tuổi thơ.
Tấm ảnh đầu tiên là lúc Trần Tuyết Lệ ở cô nhi viện, tựa hồ là vẻ đẹp trời sinh, tỷ như có thể lấy được lòng người, Trần Tuyết Lệ trong tấm ảnh chụp cùng những đứa bé khác trông thật nổi bật, cô có đôi má lúm đồng tiền, làn da trắng noãn, đôi mắt to đen.
Tấm ảnh thứ hai, là cô chụp cùng với Trần Xương, nhìn hình như là tham gia hoạt động gì đó, trong tay Trần Tuyết Lệ ôm một con búp bê, vẫn mặc kiểu váy công chúa như cũ, nhưng trong mắt cô như đã có gì đó thay đổi, có một chút vui sướng, là một loại cảm nhận được tình thân ấm áp, nhưng cũng có chút lo sợ mơ hồ.
Trần Hi cảm giác trên mặt có chút ươn ướt, cô rút khăn giấy ra lau nước mắt, cô thậm chí không biết mình là vì người nào mà khóc, rốt cuộc là vì bản thân mình hay vì những người trong hình kia.
Có lẽ chỉ cần thay đổi hoàn cảnh, thay đổi thái độ sống, mọi chuyện sẽ khác bây giờ rất nhiều.
Trần Hi không khỏi nghĩ, nếu như cô không phải được trọng sinh lại, có lẽ tất cả những điều này, cô sẽ không bao giờ biết đến, tất cả sẽ theo cô mà biến mất.
Nhưng cho dù là như vậy, Doãn Triệt bị lừa dối cũng không hẳn là chuyện không tốt, có lẽ anh thật sẽ cùng Trần Tuyết Lệ hoặc là Trương Nghiên hay bất kỳ một người nào đó xây dựng một gia đình hòa thuận.
Nhưng tất cả đều không thể nói trước được việc gì, bởi vì cuộc sống chính là như vậy, mỗi một bước đi của chúng ta sẽ mang theo một loạt những sự việc xảy ra tiếp theo.
Mà những chuyện phía sau đó, là tốt, hay là xấu, không ai có thể biết trước. Bởi vì cuộc sống chính là một sự trùng hợp, các cơ hội ngẫu nhiên đan xen vào nhau. Một câu nói cũng có thể thay đổi cuộc sống của một con người.
Nghe tiếng điện thoại, Trần Hi ấn nút nghe, cô nhìn thời gian, không nghĩ mình nhìn hình ngẩn ngơ đã mất cả buổi chiều.
“Dì a, như thế nào, có thuận lợi không?” Sau khi mở miệng, Trần Hi mới phát hiện thanh âm của mình có chút khàn khàn.
“Tất cả đều trong kiểm soát, Trần Tuyết Lệ đã thừa nhận tất cả sai lầm, dì đi ngay nha.” Giọng nói mẹ Doãn có chút hưng phấn, bà kể lại cho Trần Hi tất cả chi tiết gặp mặt với Trần Tuyết Lệ.
“Vờ tha để bắt thật, gừng càng già càng cay.” Trần Hi ngoài miệng tán thưởng, nhưng trong lòng không tránh được chua xót.
“Dì đi dạo siêu thị, b
iết con không thể dễ dàng ra khỏi nhà, buổi tối muốn ăn gì, dì sẽ mua về.”
Trần Hi tưởng tượng, mẹ Doãn đi xuyên qua các quầy hàng, trong lòng không khỏi chắc lưỡi. Cô đã từng gả vào Doãn gia năm năm, chưa bao giờ nhìn thấy mẹ Doãn đi siêu thị. Thậm chí bà còn giáo huấn cô, nếu có đồ gì cần mua, người giúp việc sẽ làm, ngay cả một cái quần lót, cũng phải hạn chế đi mua, mới gọi là phẩm vị.
“Dì à, con cũng không kén ăn, cái gì cũng được, dì chọn là tốt rồi, dù sao tủ lạnh nhà Doãn Triệt cũng khá lớn, bên trong cũng không có đồ ăn gì.”
“Được, vậy để dì xem, ở đây tín hiệu không tốt.”
Điện thoại truyền đến tiếng tít tít cắt ngang, Trần Hi dở khóc dở cười.
Giọng nói vừa rồi của mẹ Doãn rõ ràng cho thấy bà rất ngạc nhiên, giống như tìm thấy một chuyện vô cùng thú vị. Siêu thị đối với bà mà nói có lẽ là xa lạ, nhưng lại hoàn toàn có thể trở thành một thú vui mới để khám phá. Một khi mà bà muốn khám phá thì những thứ như phẩm vị hay phong cách đều không đáng để tâm nữa.
Thôi, không nghĩ nữa, Trần Hi lắc lắc đầu, đem tất cả mọi chuyện gạt sang một bên.
Chuông cửa đúng lúc vang lên, Trần Hi nhìn màn hình, ngoài cửa là Khương Sâm, anh mang mắt kính, mặc một chiếc áo sơ mi, nút áo phía trên tùy ý mở ra.
“Anh tới một mình?” Trần Hi mở cửa chính ra.
“Em muốn mấy người, trước kia