Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2896 lượt.
ng vẽ chất v n, đôi mắt nhỏ tròn bộ mặt cao ngạo có chút khinh thường nhìn chầnm chầm Khương Sâm cùng Trần Hi.
Trần Hi cũng cảm thấy sững sờ, trường này nói thế nào cũng thuộc vào hàng ngũ đại học hạng nhất cả nước, hiệu trưởng được bổ nhiệm chắc hẳn cũng phải do chính phủ an bài. Cô vẫn cho Khương Sâm chỉ là người làm ăn, còn có phần không minh bạch, nhưng nếu hắn có thể gọi cả hiệu trường ra nói chuyện, vậy xem ra cô nghĩ vẫn còn quá đơn giản.
Phòng ngủ nữ sinh xưa nay chưa từng thấy không tắt đèn, vậy mà giờ này tất cả cửa sổ đều mở toang, lúc nhúc những cái đầu chen chúc nhau trên ô cửa. Cảnh này mà để giáo sư thấy được tuyệt đối sẽ ôm đầu mà khóc, vì sao lúc trên giảng đường không thấy họ có bộ dạng hiếu kỳ như vậy.
Khương Sâm nhìn lướt qua Địa Trung Hải, xoay người lấy từ trong xe ra một bình nước, rút hai tờ khăn giấy đưa cho Trần Hi.
“Phụt. . . . . .” Trần Hi nhịn không được bật cười, cô thật đúng là không biết, thì ra là tên Địa Trung Hải thật đúng là mang tên của một đại dương.
“Hiệu trưởng ngài xem cô ấy cũng cười kìa, đây chỉ là một hiểu lầm thôi, hiểu lầm….. chỉ là hiểu lầm…” Địa Trung Hải lại cúi đầu khom lưng .
Trần Hi kinh ngạc khẽ nhếch miệng, người này thật đúng là theo chiều gió mà, thái độ trước sau cũng không giống nhau chút nào.
“Trương hiệu trưởng, vậy thì không quấy rầy, chúng tôi đi về trước, cũng đã trễ thế này.” Khương Sâm ngáp một cái, xoay người trở lại trong xe.
Trần Hi nhìn những đôi mắt xung quanh đang chằm chằm vào mình, nghĩ tối nay trở về phòng ngủ thì tốt hơn, nếu còn cùng Khương Sâm đi, ngày mai không biết sẽ lại truyền đến tin gì đây.
“Đứng ngốc ở đó làm gì, lên xe , về nhà ngủ.” những lời này của Khương Sâm mặc dù không lớn, nhưng trong sân trường yên tĩnh thế này, rõ ràng là mọi người có thể nghe thấy được, Trần Hi dường như nghe được những tiếng xì xầm.
“Cô bạn nhỏ này, lên xe trước đi, đừng để cho Khương tiên sinh chờ lâu.” Nụ cười trên mặt Trương hiệu trưởng quả thật có điểm giống những tú bà thời xưa.
Mặt của Trần Hi không nhịn được run lên.”Còn kiểm tra phòng ngủ … ”
“Kiểm tra cái gì, thật là hồ đồ, bây giờ là thời đại nào rồi, khẩu hiệu của trường chúng ta là gì, đổi mới, thực tế…” Hiệu trưởng không hổ danh là hiệu trưởng, nói không ít, mỗi một câu nghe được đều giống như rất có đạo lý.
“Lên xe. . . . . . Tôi mệt rồi. . . . . .” Khương Sâm lại miễn cưỡng nói một câu, Trần Hi nhắm mắt lên xe, cũng không biết ngày mai lại truyền ra tin tức gì, dù sao hôm nay mọi người đều mắt thấy tai nghe, cô trắng trợn đêm khuya không về phòng ngủ lại lên xe đi với đàn ông.
Trương hiệu trưởng cùng Địa Trung Hải vẫn còn ở nói gì đó, Khương Sâm cũng không thèm để ý, trực tiếp nổ máy xe.
“Anh chạy chậm một chút” Trần Hi lên xe liền không nhịn được nhắc nhở Khương Sâm.
“Cô mới vừa ói đến đâu rồi?”
“Bồn hoa.”
“Tôi hỏi là ói ra hết cái gì rồi?” Còn trong sân trường nên Khương Sâm không vội vã tăng tốc, tốc độ chạy cũng coi như bình thường.
“Chính là những thức ăn vừa rồi. . . . .”
“Có gà sao?” Khương Sâm hỏi
“Có. . . . . . lúc nãy có ăn một miếng. . . . . .” Trần Hi không hiểu Khương Sâm hỏi cái vấn đề ghê tởm này làm gì.
“Vậy thì tốt, không còn gì để ói nữa ” Nói xong Khương Sâm lái xe ra khỏi cửa chính trường học, trên đường lớn chạy như bay.
Trần Hi ngậm chặt miệng, không dám nói nữa câu, cô lo lắng sẽ ói cả nước lên xe hắn, chẳng lẽ hắn không thấy cô mới vừa uống nước sao?
___________________________
Đã trải qua một ngày dày vò như thế, hơn nữa vừa mới say xe, tối qua lại mất ngủ, Trần Hi ngủ một đêm rất say, cả đêm cũng không mơ thấy gì.
Sáng sớm nay cô không có tiết học, sau khi ra khỏi cửa phòng ngủ, đã thấy Khương Sâm đang lật từng tờ báo xem.
“Hôm nay cô dậy muộn…” Khương Sâm nhìn xem giờ một chút, giống như vì đợi cô lâu nên có chút bất mãn.
“Sáng nay không có lớp, dậy trễ một chút, tôi đi nấu cơm.” Trần Hi bĩu môi, người đàn ông này, giống như mỗi sáng sớm đều muốn giễu cợt cô mới thoải mái, nhìn hắn hôm qua đã giúp cô, cô cũng không muốn cùng hắn cãi vã.
Những món cho bữa ăn sáng cũng không quá phức tạp, Trần Hi lấy trong tủ lạnh pho mát, bánh bao, chân giò hun khói mua từ trước, làm sandwich đơn giản, sau đó dùng chảo chiên hai quả trứng. Không biết Khương Sâm thích ăn gia vị gì,nên cô không cho thêm gia vị gì cả, cuối cùng chuẩn bị hai ly nước trái cây, bưng tất cả lên bàn ăn.
Khương Sâm tựa hồ rất hài lòng với những món ăn cô làm, hắn ăn trứng chiên chỉ dùng tiêu cũng không thấy thêm gia vị nào.
“Lần sau trứng gà chiên một mặt thôi”Khương Sâm đưa ra yêu cầu.
“Được. . . . . .” Trần Hi đáp một tiếng, cô cũng bắt đầu ăn bữa ăn sáng của mình.
Cảm giác cùng nhau ăn điểm tâm so với ăn tối còn quái dị hơn, hình như chỉ có vợ chồng thân thuộc mới có thể thân mật như vậy, Trần Hi cảm giác mặt mình nóng lên.
“Cái đó. . . . . .” Trần Hi ngẩng đầu nhìn Khương Sâm, có một vấn đề cô thật sự tò mò.
Khương Sâm ngẩng đầu lên.
Trần Hi cười vui vẻ: “Tại sao anh biết hiệu trưởng của