Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2810 lượt.
lắng cô tiếc tiền, cô vội vàng giải thích: “Không sao, tiền không quan trọng, chỉ cần được học, học phí tất nhiên phải đóng rồi”.
“Tôi sẽ giới thiệu cho cô một nơi không cần học phí, tôi hỏi là lo tiến thuốc thang của cô, bây giờ bệnh viện nào cũng đắt đến hù chết người.” Tiểu Hắc rất có cảm khái.
“Tiền thuốc thang?” Trần Hi có chút không hiểu.
“Ừ, để xem cô càng bị đán
h, cũng sẽ học được càng nhiều.” Tiểu Hắc nói xong liền thay đổi phương hướng quay đầu xe.
“Tôi còn phải trở về nấu cơm.” Trần Hi nhắc nhở Tiểu Hắc, hiện tại thời gian hình như đã trễ không ít.
Tiểu Hắc liền đạp phanh khẩn cấp, Trần Hi thiếu chút nữa đụng đầu vào ghế dựa.
Xe ngừng lại, Tiểu Hắc đang đợi Trần Hi tự mình lựa chọn.
“Đi thôi. . . . . .” Trần Hi quyết định.
“Đi đâu?” Tiểu Hắc hỏi.
“Đi nơi có thể học tự vệ. ”
“Ông chủ thì sao?” Tiểu Hắc lại hỏi.
“Ăn ít một bữa, cũng không chết đói , anh yên tâm.” Trần Hi giống như đang tự an ủi hai người bọn họ.
Xe lần nữa lái đi, Trần Hi nhìn phía ngoài cửa sổ, phong cảnh ven đường, càng ngày càng khác xa, Tiểu Hắc đang chở cô về một hướng hoàn toàn xa lạ, thật đáng chết cô chỉ muốn thốt một câu, cái cảm giác chống đối với Khương Sâm này vô cùng tốt.
Đây là ngày đầu tiên Trần Hi không về đúng giờ nấu cơm cho Khương Sâm, cũng là ngày đầu tiên cô tiếp nhận huấn luyện.
Mọi người thường nói, võ trang đầu óc nếu so với võ trang thân thể quan trọng hơn, nhưng mà đối với với Trần Hi mà nói, vấn đề cô đang đối mặt là hoàn toàn ngược lại. Gặp phải một tên đàn ông mà chưa nói được hai câu đã cởi quần áo, đó chẳng khác nào tú tài mà gặp binh lính, cho dù có lý cũng không thể mở miệng.
Buổi học đầu tiên của Trần Hi là quan sát.
Cô nhìn thấy cái gì?
Cảnh tượng một: một người phụ nữ dùng dây điện đèn bàn ghìm chặt cổ của người đàn ông, khuôn mặt hắn đã đỏ bừng, bộ dạng cứ như sắp chết hít thở cũng không thông.
Cảnh tượng hai: một người đàn ông đang sử dụng thủ đoạn ti tiện nhất, mãnh liệt đâm vào mắt người phụ nữ, sau đó không chút thương tiếc quật ngã cô xuống mặt đất.
Cảnh tượng ba: một người phụ nữ hung hăng đá mạnh vào “lão nhị” của người đàn ông, hắn kẹp chân lại, còn muốn phản kháng, người phụ nữ thuận tay nhặt cái ghế ngồi bên cạnh đập mạnh vào đầu hắn.
Trần Hi nghiêng đầu nhìn về phía Tiểu Hắc: “Tôi là học phòng thân, cũng không phải là học giết người, cái này có chút quá đáng thì phải?”
Tiểu Hắc gãi gãi đầu, làm ra vẻ mặt ngây ngô: “Binh lính không muốn làm tướng quân không phải binh lính tốt, không đánh người đến chết càng không phải sát thủ giỏi, đây mới là biểu hiện chuyên nghiệp. ”
“Tiểu Hắc, tôi phát hiện lời anh nói càng ngày càng có triết lý rồi, anh phân tích thật sâu sắc.” Trần Hi có chút sùng bái nhìn Tiểu Hắc trước mặt.
“Đây không phải là tôi phân tích.” Tiểu Hắc thoạt nhìn rất ngượng ngùng: “Những lời này là khẩu hiệu của trường, cô xem nơi đó.” Vừa nói Tiểu Hắc vừa đưa tay chỉ bức tường cao của phòng huấn luyện, trên đó có mấy cái chữ thật to viết bằng mực đỏ tươi như máu.
Trần Hi không nói lời nào, cô bắt đầu có chút bận tâm một vạn của mình rốt cuộc có đủ tiền chữa bệnh hay không.
@@@@
Doãn Triệt mấy ngày này không nhìn thấy Trần Hi, hỏi thăm một chút mới biết cô bị bệnh, xem ra bệnh tình hình như cũng không nhẹ. Doãn Triệt rất không hiểu hôm đó tại sao Khương Sâm lại muốn mang Trần Hi đi, một tên hồ ly thông minh thế kia, có thể không nhận ra mình và Trần Hi có quan hệ không đơn giản sao?
Vì thế, Doãn Triệt mấy ngày nay cơ hồ ngày ngày dây dưa với Khương Sâm.
“Cậu nhỏ à, người đem cô ấy cho con đi, cô ấy cùng lắm cũng chỉ là giúp việc của người mà thôi.” Doãn Triệt cậy vào thân phận con cháu của mình, bất chấp đạo lý đùa giỡn, đây là một trong những thủ đoạn mà hắn ghét nhất, nhưng vì Trần Hi, hắn không từ bất cứ giá nào. Cũng không xem thể diện là gì, so với người đàn ông mạnh mẽ trước mặt, lại là thân phận bề trên, hắn càng muốn lôi kéo lấy lòng Khương Sâm.
Phải nói, Doãn Triệt vẫn là biết rất rõ. Hắn biêt trước mắt mình bất kỳ ở phương diện nào cũng không thể so sánh với Khương Sâm.
Khương Sâm lắc lắc ly rượu của mình, không nói lời nào, chỉ là nhẹ nhàng uống một hớp, cảm thụ mùi vị của rượu đang lưu chuyển trong miệng mình, phụ nữ cũng giống như rượu vậy, cần lắng đọng, nhất là rượu đỏ.
Nhìn chất lỏng mê người kia, phải kể đến những quả nho đã trải qua một phen giẫm đạp về sau mới có thể tạo ra thứ nước trái cây hảo hạng như vậy. Ly rượu này trong tay Khương Sâm là mấy năm trước ở một nhà xưởng ở Bordeaux hắn đã tự tinh chế riêng cho mình.
Phương pháp hắn dùng chính là nguyên thủy nhất, hắn vẫn nhớ như in, quả nho mềm mại bị hắn dùng chân dẫm lên như thế nào, màu sắc đỏ sậm tản ra mê người, hắn thậm chí có cảm tưởng quả nho tròn trịa khổ sở dưới chân mình, nhưng tất cả bọn họ làm đều không phải vô ích. Bởi vì không trải qua quá trình này, bọn họ không cách nào tạo ra được rượu ngon có giá trị như vậy.
Khương Sâm rất thích quá trình này, không tự mình thử nghiệm, không cách nào nếm