Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.
xem ra Tiểu Hắc đã nhắn tin rồi, giờ này quả nhiên Khương Sâm không có ở nhà.
Người ta nói ăn gì bổ đó, hôm nay ngay lúc học đá cọc gỗ, cô không có cảm giác gì, bây giờ trở về, thật là cảm thấy chân có chút đau đớn. Trần Hi suy nghĩ một chút, cô quyết định hôm nay làm món canh giò heo nấu đậu nành, vừa đẹp da vừa bổ chân, Khương Sâm nhất định sẽ rất thích, hơn nữa coi như khao chính mình.
@@@@
Vèo một cái, phi tiêu trúng ngay giữa hồng tâm, Khương Sâm rút khăn giấy ra lau tay một chút, nghiêng đầu qua nhìn gương mặt xám xịt của Tiểu Hắc.
“Huấn luyện hiệu quả không?” Ra vẽ lãnh đạo quan tâm nhân viên cấp dưới, Khương Sâm vẫn vô cùng để ý đến tiến độ của cô tiểu bảo mẫu của hắn. Phải biết rằng nước nho không chỉ có thể làm thành rượu vang, có khi thất bại lại thành ra dấm. Nếu quả thật có thể đoán được tương lai của cô dấm chua như vậy, vậy còn không thừa dịp hiện tại ít nhất còn chút ngọt ngào mà đem tặng đi.
Tiểu Hắc lắc đầu một cái: “Trần tiểu thư rất cố gắng, rất vận dụng sức lực, hiệu quả còn hơn cả bình thường, tôi chỉ lo cô ấy sẽ không khống chế được.”
“Không khống chế được?” Khương Sâm từ nhỏ khó có thể nghe được âm thanh ảo não như vậy từ miệng của Tiểu Hắc, có thể để cho Tiểu Hắc lo lắng như vậy quả thật rất hiếm.
“Phải. . . . . .” Tiểu Hắc rất nghiêm túc gật đầu một cái, hắn hiện tại cảm giác áp lực rất lớn, có mấy lời rốt cuộc không biết có nên nói hay không. Hắn chỉ có thể van xin trời cao, ông chủ vẫn còn quan tâm đến họ hàng thân thích đi.
Tiểu Hắc quan sát cẩn thận thái độ của Khương Sâm, xem ra tâm tình hắn cũng không tệ. Trải qua một phen đấu tranh tư tưởng, Tiểu hắc rốt cuộc cũng lấy hết dũng khí: “Ông chủ, Trần tiểu thư hiện tại nỗ lực chính là muốn Doãn gia vô hậu!”
Âm thanh của Tiểu Hắc nghe vô cùng bi ai, giống như chính hắn bị vô hậu vậy. Trong đầu Tiểu Hắc vẫn ám ảnh cái hình ảnh Trần Hi hưng phấn đạp đá loạn xa lên hình nhân gỗ, nét mặt của cô vô cùng hưng phấn, giống như mấy năm trước, ông chủ xử lý cái tên giết người điên cuồng kia, nụ cười trên mặt hắn quả thật mất đi lý trí, không có lý tính.
“Ông chủ người nhìn cái này.” Tiểu hắc lấy điện thoại di động ra, đem hình ảnh hung bạo đó đưa ra trước mặt Khương Sâm.
“Ừ, hoàn cảnh trường học rất tốt, xem ra ta tài trợ mấy cái sơn dầu kia vẫn thật hữu ích.” Khương Sâm nhìn hình gật đầu một cái.
“Ông chủ người xem trọng điểm chỗ này.”
“Vẽ vị trí này cũng không tồi, người nào có sáng kiến như vậy, vẽ chiếc lá cũng có lý, thời cổ đại thật sự là con người dùng lá để che đậy cơ thể đó thôi.” Khương Sâm than thở.
“Ông chủ người phải cẩn thận nhìn màu sắc của chiếc lá kìa, vốn là nó có màu xanh mơn mởn, bây giờ đã phai màu thành ra như vậy rồi.” Tiểu Hắc có chút khóc không ra nước mắt, tại sao ông chủ vốn đầu óc thông minh như vậy lại không thông suốt, chẳng lẽ mình phải diễn tả lại thì mới hiểu?
“Đây là do cô ấy làm?” Khương Sâm nhìn lại hình lúc Trần Hi đang được huấn luyện.
Tiểu Hắc gật đầu như bằm tỏi.
“Không tệ. . . . . . Thật không tệ. . . . . .” Thái độ của Khương Sâm rất hài lòng. “Tôi chính là muốn nhìn thấy cô ấy có sức sống như vậy.”
Tiểu Hắc im lặng không biết nói gì.
“Hắt xì. . . . . .” Doãn Triệt lại nhảy mũi một cái, hắn vuốt vuốt lỗ mũi, dạo này dường như nhảy mũi đã trở thành thói quen của hắn.
Giờ phút này hắn đang ở trong căn phòng nhỏ của mình, xem tivi chương trình hướng dẫn các tư thế khi yêu “Thì ra là còn có thể làm như vậy thật sao, không tệ, lần sau có thể thử.”
Doãn Triệt cẩn thận nghiên cứu các kiểu tư thế cơ thể khác nhau, tiểu bảo bối kia điều kiện có hạn chế, cái này chắc là không làm được, nhưng mà không sao, không phải đều nói là cứ mát-xa thường xuyên sẽ lớn hơn sao, chỉ cần thời gian bồi đắp, ngay cả sân bay cũng có thể thành núi Everest mà.
Doãn Triệt xem tivi liền ngủ thiếp đi, hắn đang trong mộng giống như thấy một phong cảnh rất đẹp, khi đó không có ô nhiễm, không có điện, không có một bóng người, chỉ có cảnh sắc nguyên thủy sống động. Tiểu bảo bối của hắn ở bên hồ tắm, làn da mềm mại trắng nõn đắm chìm trong non sông tươi đẹp. Sóng gợn lăn tăn, ánh nắng chiều chiếu trên người cô tạo ra một vầng sáng đẹp mắt.
Tiểu bảo bối hạnh phúc chạy đến vòng tay của hắn, ngượng ngùng đưa tay lấy cái vòng lá cây đang quấn ngang hông của hắn xuống, hai người ôm nhau âu yếm….
@@@@
Không thể không nói, năng lực của con người thật là khổng lồ, mỗi ngày ngoại trừ đi đến phòng huấn luyện tập đánh cộc gỗ, mỗi sáng sớm Trần Hi còn bị Tiểu Hắc thả xuống cách trường học ít nhất hai cây số, Tiểu Hắc để cho cô tự chạy bộ tới trường, nói là có thể luyện tập thể lực, còn nói không có bất kỳ một loại năng lực tự vệ nào so với bỏ chạy mà hiệu quả hơn cả.
Tuần lễ đầu tiên, Trần Hi cảm giác chân mình giống như là ruột bút chì bị gãy vậy, tay thì sưng to như cái móng heo. Tinh lực của cô bị phân tán, không thể tránh khỏi mỗi bữa ăn buổi tối của Khương Sâm chất lượng càng thua kém lúc trước rất nhiều. Nhưng Khương Sâm cũng không kén cá chọn canh, hắn vẫn như cũ c