Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2814 lượt.

h, cô gái của anh cũng không tệ, lại đánh lén người của tôi, tôi chỉ hi vọng về sau cô ta cũng có biểu hiện xuất sắc như vậy.” Thanh âm của Jess nghe tựa hồ có chút hưng phấn, thậm chí có thể nói là kích động.
“Đừng động đến cô ấy, nếu không người hối hận là anh, chứ không phải tôi.” Thanh âm của Khương Sâm làm người ta không nghe ra hỉ nộ, nhưng giọng nói của hắn tuyệt đối không giống như đang đùa.
“Khó có được người để cho anh ra sức bảo vệ như vậy, thật làm tôi hứng thú.” Âm thanh của Jess dừng một chút, rất nhanh liền khôi phục lại bình thường.
Hai người tựa hồ rất ăn ý đồng thời cúp điện thoại.
Khương Sâm cau mày, thái độ của Jess trong dự định của hắn, hắn nhìn ra bóng đêm bên ngoài cửa sổ, cùng một thời gian, hai người khác nhau hưởng thụ phong cảnh cũng khác nhau. Có người thấy đêm tối, nhưng bóng đêm đó vô cùng linh động, có người đang nhìn mặt trời, nhưng lại cảm thấy rất tĩnh mịch.
“Tôi xong rồi, chúng ta đi thôi.” Âm thanh Trần Hi truyền đến từ phía sau, thái độ Khương Sâm lập tức khôi phục lại bình thường, hắn đứng lên, ung dung sải bước đi ra khỏi cửa chính.
Trần Hi ngồi lên xe của Khương Sâm, mắt nhìn ra cảnh tượng bên ngoài cửa xe, Trần Hi cố gắng đè nén sợ hãi trong lòng, bắt đầu tỉ mỉ nhớ lại. Trước khi trọng sinh, sau khi được sống lại, một chút cũng không muốn bỏ qua. Cô gái kia bao lớn, Trần Hi hồi tưởng lại bộ dáng của cô ta, tựa hồ cái dáng vẽ đó cũng khoản chừng bảy, tám tuổi.
Bảy tám tuổi, bảy tám tuổi, Trần Hi lẩm bẩm, cô chợt trợn to hai mắt, tại sao đối với ký ức năm bảy, tám tuổi một chút cô cũng không nhớ, tất cả những ấn tượng cô có là bắt đầu từ sinh nhật năm mười tuổi kia. Cô vẫn còn nhớ, ánh nến ấm áp, nự cười yêu thương của cha mẹ, cùng với bánh kem ngọt ngào.
Cho đến sau này, từng lần sinh nhật cô đều có ấn tượng, nhưng tại sao những chuyện trước đó, một chút ký ức cũng không có?
Trần Hi cắn chặt khớp răng, một cảm giác rét lạnh không thể nói nên lời từ trong xương cốt tỏa ra, làm cô run lẩy bẩy.
@@@@
“Ta nói cái thằng bé này, lớn như vậy mà thế nào ngủ lại quên đắp chăn, con có thể càng lúc càng làm những chuyện không đáng tin được? Chuyện lần trước ở dạ tiệc mẹ còn chưa tình sổ với con, con nói một chút xem, đó thật sự là có chuyện gì. Mặt mũi của mẹ cũng bị con làm mất sạch.” Mẹ Doãn vừa thao thao bất tuyệt, vừa lấy chén canh từ trong bình giữ nhiệt ra đưa cho Doãn Triệt.
Mấy ngày trước Doãn Triệt vẫn luôn mơ mơ màng màng, mấy ngày nay mới vừa trở
lại bình thường được một chút, mẹ Doãn liền bắt đầu càu nhàu.
Bà bình thường nghĩ là muốn càu nhàu mấy câu, nhưng lời ngon ngọt vừa nói ra thì thằng bé này đã chạy mất dép. Hiện tại thì tốt rồi, rốt cuộc không chạy được đi, mẹ Doãn cuối cùng cũng bắt được cơ hội, nhất định phải giảng thuyết cho hắn một bữa.
Doãn triệt cũng không ngắt lời bà, trên tay còn ghim đầy kim, muốn chạy cũng không chạy được.
Nhưng hắn cũng vô cùng buồn bực, hắn chỉ là trong đầu tưởng tượng đến những cảnh xuân nguyên thủy đó thôi, thế nào mà lại phải nằm viện, chẵng lẽ tiểu nha đầu kia chỉ có thể làm thật không thể YY sao?
Lời nói của mẹ Doãn, một câu Doãn Triệt cũng không để vào tai, trong đầu hắn vẫn nhớ đến cảnh non sông tươi đẹp kia, nhớ đến thân thể Trần Hi trắng noãn trong hồ nước lăn tăn gợn sóng.
“Cái thắng con phá gia chi tử này có nghe mẹ nói gì hay không?” Hiểu con không ai bằng mẹ, mẹ Doãn đưa tai xách lỗ tai Doãn Triệt lên.
“Đau. . . . . . Đau. . . . . . Đau. . . . . . Mẹ con là bệnh nhân đấy.” Doãn Triệt nhe răng nhếch miệng làm nũng.
“Ta làm sao lại sinh ra một đứa con không có tiền đồ như vậy, con nói xem, ít ra so với Trương Nghiên thì trông cũng dễ chịu hơn, nhưng làm sao lại cùng với cậu con lại chọn một người cho được. Con nói cho mẹ biết, đêm hôm đó, rốt cuộc con cùng với cô ta xảy ra chuyện gì, làm sao lại rơi xuống hồ bơi?”
Doãn Triệt nghe được lời nói của mẹ Doãn, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn, ít nhất lần này mẹ hắn cũng không phản đối.
“Mẹ không phải là để cho con theo cậu học hỏi sao, con đây đang học giống như cậu đó thôi.” Doãn Triệt vui vẽ nói đùa với mẹ Doãn.
“Còn khua môi múa mép” Mẹ Doãn giả vờ nhéo nhéo lỗ tai hắn.
“Mẹ. . . . . . Con là bệnh nhân mà, Trần Hi là bạn học của con, con theo đuổi cô ấy lâu rồi, nghĩ là muốn dẫn cô ấy đến xem cơ ngơi nhà chúng ta, kết quả là một chút cũng không thèm nể mặt, mẹ cũng biết tính của con rồi, con tức giận quá nên đẩy cô ấy xuống hồ bơi.”
Doãn Triệt nói dối không chớp mắt,thái độ lại chân thành, quả thật so với trân châu còn thật hơn.
Nghe được Doãn Triệt giải thích, ấn tượng của mẹ Doãn đối với Trần Hi lại sâu sắc thêm mấy phần, vốn là ấn tượng ban đầu của bà đối với Trần Hi vẫn tốt, lại cảm thấy có chút quen thuộc, thế nhưng cái màn kia làm cho bà cảm thấy dường như có cái gì trong cổ họng, muốn phun ra không được nuốt vào lại không trôi.
Doãn Triệt là con của bà, mẹ Doãn rất hiểu tính cách của hắn, chớ nhìn hắn bình thường dáng vẽ thuần thục chững chạc, lúc tức giận lên chính là một Hỗn Thế Ma