Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2822 lượt.
. . . .”
Ngoài cửa, một bóng dáng mảnh khảnh, lạnh lùng tiến gần đến cánh cửa, lẳng lặng lắng nghe âm thanh dơ bẩn bên trong, sắc mặt cô tái nhợt, cơ thể mềm mại cơ hồ không chịu được một cơn gió nhẹ.
Tay cô siết chặt thành nắm đấm, móng tay bấu vào lòng bàn tay đau đớn cũng không hay biết.
“Phu nhân, trở về phòng nghỉ ngơi đi.” Một người giúp việc khe khẽ thở dài, đưa tay đỡ lấy cánh tay của cô.
Vẽ mặt cô mờ mịt, ánh mắt ngẩn ra, trong mắt cô cơ hồ không còn nhìn ra sức sống nữa.
“Trở về phòng?” Đột nhiên cô cười to. Thấy người giúp việc gật đầu một cái, nụ cười trên mặt cô như mộng ảo cùng người giúp việc đi vào gian phòng cách vách.
Người đến, Trần Hi không quen biết, nhưng là Trần Hi có thể cảm nhận được cái khí phách ngang tàng trên người hắn, ở phòng tập huấn luyện, cô cũng cảm thấy được cái loại khí khái không tầm thường này trên nhiều người ở đó.
Lúc ấy cô đã hỏi Tiểu Hắc, tại sao những người này cho cô cảm giác không giống bình thường, Tiểu Hắc chỉ là rất nghiêm túc cảnh cáo cô, ngàn vạn lần không được chọc vào họ, nếu như có một ngày những ng ời này đứng trước mặt cô và ở hoàn cảnh không được an toàn, cô nhất định phải sử dụng triệt để cái chiêu đá vào phiến lá trên cọc gỗ với bọn họ.
Đây có được coi là trường hợp không an toàn hay không? Chỉ cần trong nháy mắt Trần Hi cũng đoán ra được. Cô hung hăng hướng vị trí trọng yếu của người đàn ông đạp tới, nhưng hắn liền dùng hai chân kẹp chân cô lại. Trần Hi nhanh chóng sử dụng tay đâm vào mắt hắn, tên đàn ông có chút kinh ngạc, trong nháy mắt liền bị cô đâm trúng. Trần Hi vẫn là quen đâm cọc gỗ, đây là lần đầu tiên áp dụng trên người thật, loại cảm giác này giống như là ấn vào bong bóng cá, nhưng vẫn là cứng rắn hơn một chút.
Tên đàn ông này rõ ràng so với cọc gỗ linh hoạt hơn rất nhiều, chân của hắn vẫn như cũ kẹp cứng chân của Trần Hi, tay hắn đang muốn với tới bắt lấy cô, Trần Hi nhìn thấy cái nồi vẫn còn đang trên bếp chưa tắt, mặc dù bên trong có rất nhiều dầu, nhưng cũng đã nóng lắm rồi. Trần Hi cầm cái muỗng lớn lên, chặn được đợt tập kích của hắn, dầu trong nồi quả thật rất nóng, tay của tên đàn ông thu lại, Trần Hi lại nhặt cái muỗng lên hướng sau ót của hắn đập xuống.
Phịch. . . . . . , tên đàn ông cuối cùng cũng nằm dài ra đất, Trần Hi cầm con dao bên cạnh đưa lên, nhưng rốt cuộc cũng không dám chém xuống.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Khương Sâm hỏi.
Nhiệt độ trên người Khương Sâm, theo vị trí hai người chạm nhau truyền đến cơ thể Trần Hi, làm cô cảm thấy ám áp hơn, đầu óc đang đóng băng cũng được làm ấm lại. Trần Hi nhìn thấy người quen, cô liền sực tỉnh trở về thực tế.
“Trong nhà có người, là một tên đàn ông, tôi không biết hắn, tôi trốn chạy ra đây.” Lời nói Trần Hi có chút hỗn loạn, nhưng vẫn nghe được rõ ràng, làm nét mặt Khương Sâm đột nhiên trầm xuống.
“Lên xe, chúng ta trở về xem sao.”
“Tên đó rất cường tráng, còn mạnh hơn cả Tiểu Hắc, chúng ta nên báo cảnh sát thôi.” Trần Hi vội vàng nhắc nhở Khương Sâm, với thể trạng của hắn thì nhất định không thể chống đỡ nổi tên đàn ông kia.
“Tôi là đánh lén mới chạy thoát được.” Trần Hi ý nói mình cũng không có bản lãnh gì so với Khương Sâm.
“Kiến thức đã được thực hành rồi, cảm giác như thế nào?”. Khương Sâm nghe Trần Hi nói xong, sắc mặt cũng hòa hoãn không ít.
Trần Hi cũng bắt đầu hồi tưởng, nếu như không phải là sau đó cô có chút rối loạn, thì cảm giác đó thật sự là rất tốt, mặc dù cô cũng có chút sợ, ngộ nhỡ tên đàn ông đó bị mù thì làm thế nào, ngộ nhỡ hắn bị đánh chết thì làm sao.
Trần Hi căn bản là cũng chưa chạy xa, hai người rất nhanh chóng trở về đến nhà.Quả nhiên cửa chính nhà Khương Sâm đang mở ra, nhưng tên đàn ông nằm trên đất lúc nãy không thấy đâu, đồ đạc trong phòng thế nhưng lại ngăn nắp như lúc trước.
Lúc này đến phiên Trần Hi rối rắm, không lẽ cô được huấn luyện nhiều quá nên để lại di chứng rồi,đến nỗi bị chứng ảo tưởng?
“Hắn thật sự là vừa mới nằm ở chỗ đó.” Trần Hi đưa tay chỉ lên sàn nhà trong bếp.
“Tôi biết rồi.” Khương Sâm đi tới, nhặt một con hạc giấy được xếp khéo léo từ dưới mặt đất lên, con hạc thật sự rất nhỏ, nhưng lại có một cái móng chân rất lớn.
“Ngày mai sau khi cô và Tiểu Hắc xong chuyện, kêu Tiểu Hắc dẫn đến quán bar, tôi ở đó đợi cô.” Khương Sâm nhìn con hạc giấy, mày rậm nhíu chặt lại, đây là lần đầu tiên Trần Hi nhin thấy bộ dạng nghiêm túc như vậy của Khương Sâm.
“Đi thôi, cô đi thay quần áo chúng ta hôm nay ra ngoài ăn.” Khương Sâm đem con hạc giấy bỏ vào túi.
Nhìn thấy Trần Hi đã đi vào phòng, Khương Sâm lấy điện thoại di động ra, bấm gọi một số thật lâu đã không sử dụng. “Jess, tôi không muốn bị quấy rầy.”
“Roger đã qua đời rồi, cam kết là hắn cho anh chứ không phải là tôi.” Bên kia điện thoại là một người đàn ông cao lớn đang đắm chìm dưới ánh nắng mặt trời, màu tóc vàng của hắn dưới ánh mặt trời càng tỏa ra ánh sáng chói mắt, khóe miệng hắn có chút cong lên, híp mắt cảm thụ tia nắng ấm áp.
“Quên nói với an