Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2823 lượt.
uá trình này rồi?” Trần Hi không quá tin tưởng những thứ này.
“Không có. . . . . .” Tiểu Hắc lắc đầu một cái: “Tôi không cần.”
“Vậy tại sao tôi lại cần?” Trần Hi cảm thấy đây là có người đang cố ý gây khó khăn cho cô, cô chỉ là muốn học tự vệ mà thôi, đem một cái người chết tới đây làm gì.
“Còn nhớ rõ con trai của trưởng thôn không?” Tiểu Hắc cười, Trần Hi c
ảm thấy âm thanh vô cùng xa lạ “Điều đầu tiên tôi làm khi ra ngoài chính là đem hắn chặt thành tám khúc, ném trước mộ phần của cô gái bị hắn giết chết. Nếu cô muốn tìm người sống đến, chúng ta có thể bỏ qua cái này.”
Trần Hi lắc đầu, cô đã bị dọa sợ đến không biết nên nói cái gì cho phải, thân thể đàn ông chân thật trước mắt này, làm sao có liên tưởng đến cảnh tượng đó được.
Tối hôm đó, Trần Hi không có cảm giác buồn ngủ, cô trợn to hai mắt nhìn lên trần nhà, trong đầu chính là tràn đầy hình ảnh người chết, cô không nhớ mình đã rửa tay bao nhiêu lần, nhưng không cách nào xóa cái cảm giác lạnh lẽo bám lấy bàn tay mình.
Bụng của cô kêu âm ỉ, vừa đói vừa sợ, nhưng cô tuyệt đối không muốn ăn, cô đã phải chịu đựng cái cảm giác ghê tởm đó để làm cơm tối cho Khương Sâm rồi, cô tin tưởng Khương Sâm cũng biết rõ cô đã trải qua những chuyện gì, nhưng tại sao hắn có thể mặt không đổi sắc ăn đồ ăn từ bàn tay đã đụng qua người chết của cô?
Trần Hi vùi mình trong chăn, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh lẽo, cô đã được trọng sinh, điều này không khỏi làm cô tin tường là có linh hồn tồn tại, nếu như xác chết đó cũng có linh hồn đang nhìn cô đánh trên người hắn, không biết liệu hắn có đến tìm mình hay không.
Trần Hi bỗng nhiên lạnh run, cô càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng sợ, cứ như vậy mở mắt trao tráo đến lúc trời sáng.
Lúc mặt trời vừa ló dạng, Trần Hi liền đến phòng khách mở ti vi xem. Ước chừng sau hai giờ, không hơn không kém là đến thời gian chuẩn bị điểm tâm.
Cảm giác buổi sáng so với tối hôm qua đã khá hơn nhiều, một là bởi vì có mặt trời, hơn nữa cô cũng không cần phải đối mặt với những loại thịt máu me gì đó.
Chờ Trần Hi chuẩn bị xong, Khương Sâm cũng đã xong, hắn nhìn quầng thâm dưới mắt Trần Hi, ngáp một cái, vô tâm nở một nụ cười.
“Thế nào lại thành quốc bảo rồi, sớm biết như vậy nên đưa cô đi vườn thú, nơi đó an toàn nhất.”
“Anh còn có thể biến thái hơn nữa không?” Trần Hi tức giận hỏi, Khương Sâm cũng không suy nghĩ một chút xem đánh người chết mà cũng có thể coi là luyện tập sao?
“Có, thật ra thì đánh người này cũng là bình thường thôi, cô còn phải tự mình cắt thịt trên người hắn, thưởng thức mùi vị thịt người, như vậy mới được tính là chân chính rèn luyện ý chí của cô.”
“Ọe. . . . . .” Trần Hi lại đi ói ra, Khương Sâm cười cười cầm sandwich Trần Hi vừa làm xong lên, hắn đang suy nghĩ xem cho Trần Hi ăn nơi nào thì tốt nhỉ?
Cô gái nhỏ không phải lá thích cái lá xanh đó sao, hay để cô ăn nơi đó đi, nghe nói rất hấp dẫn, vừa to vừa bổ. Khương Sâm híp mắt, há mồm cắn một miếng sandwich, vừa cẩn thận suy nghĩ một chút, hay là thôi đi, làm người cũng không cần quá độc ác, ngộ nhỡ cô gái nhỏ ăn đến nghiện thì ai sẽ là người chịu tội đây?
Trần Hi không biết Tiểu Hắc tìm ở đâu ra những thân người lạnh lẽo này, nhưng đối tượng luyện tập của cô mỗi ngày đều không giống nhau.
Trần Hi hỏi Tiểu Hắc, tại sao Khương Sâm dùng phương pháp huấn luyện máu lạnh như vậy với cô?
Cô còn nhớ rõ Tiểu Hắc nhìn lên trời, biểu hiện trên mặt hắn vô cùng nghiêm trang lạnh lẽo.
Tiểu Hắc nói với Trần Hi, thật ra thì rất nhiều người chết oan uổng, cũng không phải là họ không có khả năng tự vệ, chỉ là bọn họ sợ hãi nên dẫn đến do dự, kết quả là bị người khác chiếm mất cơ hội. Tiểu Hắc còn nói cho Trần Hi biết, ông chủ làm như vậy chỉ là để đề phòng, bởi vì Trần Hi đối với ông chủ là người vô cùng quan trọng.
Về điểm này, Trần Hi cũng không thể quá tin tưởng, cô với Khương Sâm chỉ là vì hiểu lầm mà gặp nhau, cô làm sao có thể trở thành người quan trọng với Khương Sâm.
Nhưng là Trần Hi có một chút cảm giác là mình làm rất tốt, vì thế cô chưa từng có ý nghĩ buông xuôi. Vô luận cô cảm thấy bây giờ cho dù mình luyện tập khó đến mức nào, cô vẫn muốn kiên trì.
Trong đầu Trần Hi luôn nhớ đến đám sương mù kia, vừa mờ ảo vừa đen tối như vậy, ở phía sau lớp sương mù cô như thấy được có người đang giãy giụa khổ sở, cô không biết người đó có phải là cô bé kia hay không.
Con người chỉ cần là có lòng tin, về điểm này, Trần Hi càng ngày càng thấy có đạo lý. Lại nói sau nửa tháng, Trần Hi rốt cuộc cũng có thể ngủ được rồi, ăn cơm cũng bình thường như trước đây, cô cảm thấy có lẽ mình đã chai lỳ mất rồi.
Trần Hi hiện tại rất tò mò thân phận của Khương Sâm và Tiểu Hắc, nhưng cô vẫn không hỏi, đúng như Khương Sâm nói, lúc này cô còn không có năng lực tự vệ, biết quá nhiều chuyện cũng không tốt gì, nhất là cô đã trải qua những chuyện ly kỳ cổ quái sau này.
A, đúng rồi, không thể không nhắc đến Doãn Triệt, Doãn Triệt rốt cuộc cũng xuất viện. Sau một đợt bệnh nặng, sắc mặt của hắn trở nên nhợt nhạt, cơ thể cũng gầy đi không ít.
Chuy