XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.

nào, quen bạn gái nhỏ thì đều phải trải qua quá trình này.
Trần Hi thật muốn nghiêng đầu nhổ nước bọt vào mặt Doãn Triệt, rõ ràng là hắn cố tình gây chuyện, tạo dao sanh sự, ai là bạn gái của hắn chứ?
Ngày thứ hai, Trần Hi suy nghĩ dứt khoát không đến phòng ăn ăn cơm, mua chút đồ ăn vặt tìm nơi yên tĩnh đối phó Doãn Triệt.
Nhưng là Doãn Triệt tựa như có tai mắt khắp nơi, vô luận cô ở đâu, đảm bảo trong vòng hai phút hắn liền xuất hiện ở xung quanh cô.
Ngày thứ ba, Trần Hi vẫn như cũ có thể nhìn thấy Doãn Triệt, nhưng cô làm như không thấy. Cô tìm một chỗ cách xa Doãn Triệt, nghĩ là mắt không thấy thì tâm không phiền, chỉ lo ăn cơm của mình, cứ để Doãn Triệt nhìn thì nhìn đi.
Ngày thứ tư, Trần Hi vẫn có thể nhìn thấy Doãn Triệt. . . . . .
Ngày thứ năm, . . . . . .
Cứ như vậy, vô luận Trần Hi ở nơi nào, cô nhìn trái ngó phải, liếc trước liếc sau chắc chắn sẽ phát hiện Doãn Triệt tồn tại.
Hôm nay là sinh nhật của cô bạn cùng phòng Hạ Kỳ, buổi chiều lại không có lớp học, mấy chị em cùng phòng chuẩn bị đi ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn, Trần Hi cũng không đi tập luyện, liền xin Khương Sâm nghỉ một ngày, dự định sau khi ăn mừng trực tiếp quay về phòng ngủ, cùng nhau buôn chuyện nhằm khai thông tình cảm một chút. Cũng để cho mình khôi phục tinh thần bình thường một chút sau khi bị huấn luyện đến trong lòng có chút biến thái.
A, đúng rồi, còn bị một âm hồn bất tán vô cùng kiên nhẫn mà hành hạ cô nữa!
Lần tụ tập này, không cho phép mang theo người thân, chỉ có bốn nữ sinh bọn họ, không biết là người nào đề nghị uống rượu, dự tính đến khách sạn rất gần trường học, đi bộ về phòng ngủ cũng chỉ 10 phút.
Trần Hi cũng yên tâm lớn mật theo sát mọi người cùng nhau uống, uống rất nhiều, Tiểu Diễm liền nói cứ uống như vậy cũng không có ý nghĩa, mọi người liền bày trò chơi đại mạo hiểm nói thật.
Trần Hi vốn là không có ý định chơi, nhưng nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của ba tiểu nữ kia, cảm giác nếu không chơi đúng là làm mọi người mất hứng, cô cũng chỉ định chơi một lúc.
Bình rượu chuyển tới chuyển lui, Trần Hi vẫn chưa bị đến phiên, mắt thấy sắp đến giờ đóng cửa, mọi người quyết định chơi lần cuối.
“A. . . . . .” Một tiếng hưng phấn tiếng thét chói tai, thiếu chút nữa đâm xuyên qua màng nhĩ Trần Hi.
Nếu đã đến thì trốn cũng không được, thì ra là đến phiên của cô.
“Lời thật lòng, Đại Mạo Hiểm?” Hạ Kỳ hỏi.
“Lời thật lòng. . . . . .” Trần Hi cũng không muốn giống như họ vậy, đứng trong hành lang hát Đông Phương Hồng, hoặc là ôm cái băng ngồi mà nhảy múa thoát y, cô cảm thấy dù sao nói vẫn dễ hơn là làm.
“Mi có người trong lòng hay không, hắn là ai?” Tiểu Diễm hỏi.
Có lẽ là qua ba lần rượu, trong đầu Trần Hi đột nhiên hiện ra một hình ảnh, thế nhưng gương mặt đó lại là Doãn Triệt.
Trần Hi vội vàng lắc đầu một cái, làm sao có thể sẽ là hắn, cho dù là Khương Sâm, cô cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ, nhưng lại là hắn, cũng thật quá kỳ quái rồi.
“Không có. . . . . .” Trần Hi nói.
“Gạt người sao lại không có.” Tiểu Hoa nói.
Trần Hi bĩu môi: “Ta chọn Đại Mạo Hiểm , đáp án vừa rồi coi ta như chưa nói.”
“Ra cửa nhìn thấy người đầu tiên, vô luận nam nữ già trẻ, thì nói ta thích ngươi.”
“Cái này dễ làm.” Trần Hi cười kéo cửa phòng bao ra, nói một câu cũng sẽ không mất miếng thịt.
“Ta. . . . . .” Vừa vặn nhìn thấy một bóng người, Trần Hi há miệng, đã nhìn thấy gương mặt Doãn Triệt cười cười rất bỉ ổi.
“Ầm. . . . . .” Trần Hi đóng cửa lại: “Ta tiếp nhận xử phạt.”
Nói xong Trần Hi cầm một chai bia trên bàn hướng lên tự phạt.
“Uống. . . . . . Uống. . . . . . Uống. . . . . .” Ba cô gái còn lại vỗ bàn trầm trồ khen ngợi.
Có câu không chơi thì uống phí tuổi trẻ, trước khi say Trần Hi chỉ nhớ duy nhất câu nói này.
Doãn Triệt đưa tay sờ sờ lỗ mũi, hình như hắn lại bị chê.
Phòng này cách âm không tốt lắm mà hắn đang dựa vào cửa gian phòng đối diện bọn họ, thời điểm nghe thấy tiếng thét chói tai trong phòng truyền ra, nghe được không biết là ai đang hỏi Trần Hi vấn đề đó, Doãn Triệt đột nhiên phát hiện trái tim của hắn đang đập điên cuồng, huyết áp dường như tăng cao, cho tới bây giờ hắn chưa từng thể nghiệm qua loại cảm giác này!
Hắn thậm chí còn rất không có hình tượng mà áp sát cửa phòng Trần Hi nghe lén, hắn thật sự có chút lo lắng, lo lắng đáp án hắn nghe được không phải là mình, lo lắng sau khi nghe được đáp án sẽ không thể tiếp nhận được thực tế đó.
Ngoài dự đoán, Trần Hi nói không có, đối với Doãn Triệt mà nói, không có chính là đáp án tốt nhất, đối với Trần Hi hắn không tìm thấy được một chút lòng tự tin nào.
Rồi sau đó lại xuất hiện màn đại mạo hiểm kia, nhưng Doãn Triệt lại tiếp tục bị đả kích, chỉ là một câu nói thôi, cũng sẽ không mất miếng thịt nào, Trần Hi thậm chí ngay cả một câu đùa giỡn cũng không muốn nói với hắn.
Doãn Triệt nhìn cửa phòng khép chặt, gương mặt buồn bã, ánh mặt oán hận tựa hồ có thể xuyên thấu qua cánh cửa gỗ kia.
Hắn cảm giác mình giống như con chó nhỏ bị vứt bỏ, đang giương mắt ra trông đợi chủ nhân mở cửa l