Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

ần nữa.
Không đúng. . . . . . , Doãn Triệt lắc đầu một cái, hắn đây là thế nào, tại sao có thể có loại cảm giác này.
Chợt có tiếng loảng xoảng, cửa phòng Trần Hi bị thô bạo mở ra, ba cô gái say lảo đảo từ bên trong đi ra.
Doãn Triệt vừa nhìn liền vui vẻ, người ta nói cơ hội là dành cho người có chuẩn bị , hắn chờ đợi cũng là đáng giá, cơ hội cuối cùng cũng tới.
Trần Hi đang nằm ở trên bàn, thở to ngủ, đoán chừng là Trần Hi trong khoảng thời gian này vẫn không có trở lại phòng ngủ, ba người kia say đến mê man, cô gái sống sờ sờ như vậy lại quên mất.
“Ngoan, tỉnh. . . . . .” Doãn Triệt tiến lên vỗ vỗ gương mặt của Trần Hi.
“Tôi muốn uống nước.” Trần Hi nhắm mắt lại, mặt đỏ phừng phừng, giống như quả táo chín.
“Được. . . . . . Uống nước. . . . . . , tôi đi mua cho em.” Doãn Triệt vừa nói vừa nhúc nhích đứng lên, dự định tìm nhân viên phục vụ mang đến chai nước suối.
“Không. . . . . . Tôi muốn uống ngay bây giờ.” Trần Hi nắm chặt y phục Doãn Triệt không cho hắn rời đi, cô lúc này rất tùy hứng, thậm chí có chút cố tình gây sự.
“Ngoan. . . . . . Em không buông tôi ra, tôi làm sao đi mua nước.” Người ta đều nói người uống say luôn như đứa bé, xem như bây giờ Doãn Triệt mới lĩnh giáo, chỉ là Trần Hi coi như vẫn còn tốt, không quậy phá không làm khó, chỉ là bĩu môi muốn uống nước.
Doãn Triệt nhìn bộ dạng của Trần Hi , không nhịn được lén lén lút lút dùng môi của mình dán lên môi cô, bờ môi cô vẫn mềm mại giống như trong ký ức của hắn.
Doãn Triệt thậm chí có chút muốn cười nhạo bản thân mình, từ lúc nào hắn trở nên cẩn thận ý tứ như vậy, phụ nữ không uống say đàn ông không có cơ hội, hiện tại có cơ hội rồi, thế nhưng hắn lại không dám nắm chặt.
“Tôi muốn uống nước. . . . . .” Đôi môi Doãn Triệt vừa mới rời đi một chút, Trần Hi liền chủ động dính vào, đầu lưỡi của cô thăm dò vào trong miệng Doãn Triệt, như đang muốn hút hết nước có thể.
Doãn Triệt sửng sốt, hắn thậm chí cảm thấy mình trở nên ngu ngơ, đây là tình huống gì, hắn bị cưỡng hôn! Hắn thế mà lại bị một phụ nữ cưỡng hôn!
Tay Trần Hi vòng qua ôm cổ Doãn Triệt, cô đang cố gắng mút liếm như để tìm ra nước uống.
Doãn Triệt đờ đẩn trong mấy phút, liền tìm lại lý trí, tay ôm chặt cô gái đã say không còn phân biệt phương hướng, hắn làm cho nụ hôn này càng sâu hơn.
Nhiệt độ trong phòng càng lên cao, Doãn Triệt cảm thấy hắn nóng đến sắp nổ tung, mùi rượu xen lẫn vị ngọt ngào của cô, làm cho hắn muốn ngừng mà không ngừng được.
Tay của hắn lặng lẽ mò lên bộ ngực mềm mại của Trần Hi, nhẹ nhàng nắn bóp






“Khụ khụ. . . . . . Thật xin lỗi, chúng tôi sắp đóng cửa rồi, tiên sinh anh xem.” Một nhân viên phục vụ ho khan hai tiếng.
Doãn Triệt đang lúc vui sướng được ăn đậu hũ, âm thanh này đột nhiên nh một chậu nước lạnh, lập tức tới trên đầu hắn.
“Nước, còn phải uống nước. . . . . .” Trần Hi mắt say lờ đờ dần tỉnh táo dựa vào trên người Doãn Triệt, quệt mồm, trơ mắt nhìn môi Doãn Triệt.
“Ngoan, đừng làm rộn.” Doãn Triệt lấy tay chế ngự móng vuốt lộn xộn của cô xuống, hôn ngược lại càng thích cô như vậy, nhưng bây giờ thời cơ thật không thích hợp, hắn cũng không muốn đóng phim miễn phí cho người ta xem.
“Nước. . . . . .” Trần Hi vẫn không buông tha.
“Không có việc gì. . . . . . Ngăn cô ấy lại. . . . .”
Mắt thấy Trần Hi đang say lảo đảo đi ra ngoài, Doãn Triệt đưa ngón tay hướng Trần Hi, sai phục vụ hỗ trợ cản người.
Trường Đại Học xây ở ngoại ô thành phố, bây giờ lại là nửa đêm canh ba, ký túc xá chắc chắn đã đóng cửa, bên ngoài cũng rất ít người qua lại, Doãn Triệt mặc dù cảm thấy rất đau, nhưng hắn càng không muốn Trần Hi gặp chuyện không may.
“Nhanh đi, tôi không sao.” Đôi tay Doãn Triệt che chắn chỗ hiểm của mình, hắn đụng cũng đau, mà không đụng cũng đau, nhất là vừa rồi mới cùng Trần Hi hôn mãnh liệt, nơi đó cũng đang từ từ căng lên, lần này có bị thương đều là do cô.
“Ai ui. . . . . .”
“Ầm. . . . . .”
Doãn Triệt không nhúc nhích, nhưng tai hắn nghe rất tốt, bên ngoại tựa hồ rất hỗn loạn, còn vang lên tiếng đàn ông gào khóc.
Sau mấy phút, cảm thấy chỗ đó không đau nữa, Doãn Triệt đang cong người, cố gắng lấy lại tư thế bình thường đi ra ngoài.
“Người nào?” Doăn Triệt nh́ìn một màn hỗn độn trong đạisảnh, cúi đầu nhìn về phía tên phục vụ đang nằm hôn mê trên mặt đất.
“Đi ra ngoài rồi. . . . . .” Phục vụ đôi tay che mặt, thanh âm rất là run rẩy,
“Anh làm sao vậy?” Doãn Triệt nhìn dáng vẽ quái dị của tên phục vụ, hắn không khỏi nghĩ, chẳng lẽ tên này cũng bị đá, hơn nữa bị đá còn hung ác hơn so với mình, làm cho tên này đáng thương đến nỗi nằm im không đứng dậy được?
“Cô ấy đâm đôi mắt của tôi.” Phục vụ tiếp tục che mặt.
Doãn Triệt thế mới biết thì ra là hắn che không phải là mặt, mà là mắt.
Miệng Doãn Triệt khẽ run run, hiện tại hắn quả thực là dở khóc dở cười, tiểu nha đầu này thế mà có khuynh hướng bạo lực, còn không phân biệt người hay hoàn cảnh, gặp ai thì đánh người đó. Nhưng mà điều này cũng khiến Do


The Soda Pop