Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2833 lượt.
muốn tắm, không muốn thùng rác.” Tiểu oan gia sau lưng lại bắt đầu trận giày vò mới.
Doãn Triệt lắc đầu, hắn thật sự là đi không nhanh, vấn đề chủ yếu là không phải vì hắn cảm thấy nặng, mà bởi vì chỗ nào đó hình như đang đau.
“Được được, tắm, lập tức tới ngay.”
“Nhanh lên một chút, đại mã. . . . . .” Nói xong Trần Hi đưa tay nắm hai lỗ tai của Doãn Triệt mà kéo, tựa như đang cầm dây cương ngựa.
“Ngoan, nhẹ một chút.” Doãn Triệt bây giờ không còn ôm bất cứ kỳ vọng nào mong Trần Hi an phận thủ thường, hắn chỉ cầu xin cô đứng đem lỗ tai hắn mà kéo xuống là may rồi.
. . . . . .
Dọc theo đường đi gập ghềnh, Doãn Triệt cuối cùng cũng mang được Trần Hi về đến căn phòng ở gần trường.
Trần Hi vẫn còn thở to ngủ, Doãn Triệt đem Trần Hi đặt ở trên ghế sa lon, vội vàng vọt vào phòng tắm.
Hắn cảm giác những thứ Trần Hi vừa phun ra nhớp nháp đang từ từ xuyên qua thắt lưng đi xuống phía dưới.
Doãn Triệt cỡi quần áo xuống, hắn mở vòi sen đứng vào, hắn cảm thấy trước tiên phải làm cho mình sạch sẽ, sau đó còn dùng toàn lực mà đối phò với cô gái nhỏ thích giày vò kia.
Doãn Triệt tắm sạch chất bẩn trên người, sau đó cúi đầu xem xét lão nhị đang bị thương của mình, chỗ này cho đến bây giờ chưa từng bị qua người khác đối đãi như vậy, hắn dùng tay của mình nắm lấy chỗ đó, nhẹ nhàng vuốt ve, xem một chút còn cảm giác hay không.
Dần dần, hắn cảm giác nơi đó, đang dần dần ngẩng đầu, Doãn Triệt cuối cùng thở ra một hơi.
“Anh ở đây làm gì, đang chơi cái gì vui mà không mang tôi theo?”
Doãn Triệt ngẩng đầu lên, Trần Hi đang ở cửa phòng tắm nhìn thẳng vào hắn.
Tay Doãn Triệt đang cầm lão nhị của hằn, đầu ngẩng lên đối mặt với Trần Hi, tay hắn không tự chủ bóp lại.
“Á. . . . . .” Doãn Triệt đau đến muốn ngửa mặt lên trời kêu to, chính hắn lại làm mình đau đớn, đây coi như là vì cái gì?
“Tôi cũng muốn chơi như vậy.” Vừa nói tay Trần Hi vừa bắt tới.
“Em đừng tới đây.” Doãn Triệt nhặt cái ly đánh răng lên che lão nhị của mình lại, hắn biết bộ dạng của mình lúc này buồn cười đến mức nào, nhưng vì tương lai của Doãn gia, hắn cũng chẳng màn đến hình tượng gì nữa.
“Tôi muốn chơi. .. . . .” Nói th́ì chậm nhưng làm rất nhanh, Trần Hi liền chụp tới.
Doãn Triệt tránh về sau một chút, hắn thoát được b
àn tay của Trần Hi, Trần Hi liếc mắt nhìn vào vách bồn tắm.
Doãn Triệt vội vàng đưa tay lôi kéo, Trần Hi liền đứng lại, nhưng chính chân của hắn lại không cẩn thận trượt theo dọc bồn tắm, trong bồn tắm đang đầy nước, thật đúng với tính toán của Trần Hi.
“Khụ khụ. . . . . .” Chuyện đột nhiên xảy ra, Doãn Triệt lập tức ngã vào bồn tắm, sặc không ít nước, phía sau ót còn đụng phải thành bồn tắm, Doãn Triệt cảm thấy đầu mình muốn ngất đi, mắt cũng muốn hoa lên.
Doãn triệt nhắm mắt lại, muốn chờ ngất đi, nhưng hắn rất nhanh liền phát hiện, đối với hắn bây giờ mà nói ngất đi cũng không phải là một lựa chọn sáng suốt.
“Ừm. . . . . .” Doãn Triệt nheo mắt lại, khẽ hừ nhẹ một tiếng, hắn cảm thấy một cái tay đang bắt lấy lão nhị của hắn bên dưới.
Cái này là tình cảnh quái quỷ gì đây, Doãn Triệt nhìn mình lõa thể nằm trong bồn tắm, trong khi Trần Hi đứng bên ngoài bồn tắm đang nhìn chằm chằm vào lão nhị của hắn, dùng tay nhỏ bé của cô khẽ vuốt ve nó.
“Ngoan. . . . . . , buông tay, nghe lời.” Doãn Triệt nhẹ nhàng thở hổn hển, hắn là thật muốn cứ như vậy hoặc là không làm, đã làm thì cho xong. Nhưng hắn suy đi nghĩ lại, loại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà hành động này, sẽ chỉ làm Trần Hi càng thêm ghét hắn. Hắn cũng không thể vì ham muốn khoái cảm nhất thời, mà vứt bỏ ngàn vạn lần sau này.
“Không, tôi muốn chơi.” tay Trần Hi bắt đầu gia tăng tốc độ.
“Đừng. . . . . . Nha. . . . . . Ưm. . . . . .” Doãn Triệt cắn chặt hàm răng, tay của hắn nắm chặt bồn tắm, ngón tay của hắn bởi vì dùng sức quá mạnh mà trở nên trắng toát.
Hắn cúi đầu nhìn xuống phía tay Trần Hi, nơi đó đã đổi màu, càng ngày càng phình to ra. Mà tay cô đang nắm ở đó vẫn tiếp tục vận động.
“Xin em. . . . . . Ngoan. . . . . . Dừng lại. . . . . . Ừm. . . . . .” Doãn Triệt thở hổn hển, hắn không biết là nên cầu xin Trần Hi dừng lại, hay là nên cầu xin Trần Hi tiếp tục.
Tay Trần Hi vẫn còn tiếp tục, Doãn Triệt đã không cách nào chống cự khoái càm nơi đó , dù là cảm giác bị đá đau lúc nãy vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Trời ơi. . . . . . Nhanh lên một chút. . . . . . Nhanh lên một chút. . . . . . Nha. . . . . .”
Tốc độ tay Trần Hi lại tăng nhanh, Doãn Triệt hoàn toàn không còn khả năng chống cự, ngoại trừ cầu xin Trần Hi nhanh tay lên một chút, hắn đã đánh mất những năng lực phản kháng khác.
Bụp một cái, trong lúc bất chợt Doãn Triệt cảm thấy tựa như có một sợi dây đang buột chặt bị căng quá nên đứt ra.
“Nó mềm nhũn, ha ha.”
Một dòng dịch nóng phun ra lên tay Trần Hi.
Doãn Triệt nuốt một ngụm nước bọt, hắn nhìn thấy Trần Hi đang đem lấy ngón tay của mình đưa lên miệng.
Cô muốn làm gì? Doãn Triệt cảm thấy nơi đó tựa hồ lại tiếp tục lắp ráo pháo đạn.
“Thật dính!”
Trần Hi chỉ là xem một