Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.
chút, liền đem chất lỏng dính trên tay vẽ loạn lên ngực Doãn Triệt, tay cô xẹt qua đỉnh hồng nổi lên trên ngực hắn.
Doãn Triệt ngây người, hắn kinh ngạc đến ngây người không chỉ là thân thể thoải mái, mà là hắn vừa mới trải qua chuyện bất thường kia.
Có thể coi đây là hắn bị Trần Hi cưỡng ép không?
Mặc dù là dùng tay, thì cũng như nhau cả thôi.
Doãn Triệt cảm giác mặt mình đang phát sốt, tay hắn đã hái vô số bông hoa, giờ lại bị một đóa hoa tàn phá.
Doãn Triệt ngẩng đầu nhìn về phía Trần Hi, cô đang tự cởi y phục của mình.
“Em muốn làm gì?” Doãn Triệt đột nhiên phát hiện, trong giọng nói của hắn có chút run run, vừa mong đợi vừa sợ hãi.
“Tắm.” Trần Hi bắt đầu cởi y phục, cô rất tự nhiên đem quần áo cởi xuống không còn một món.
“Em đừng ép tôi, tôi nói cho em biết, sự nhẫn nại của đàn ông là có hạn.” Doãn Triệt nuốt một ngụm nước bọt, hắn thấy nhiệt độ nước quá cao, đến nỗi trên người toàn là mồ hôi.
“Tôi muốn tắm.” Trần Hi vừa nói xong đã bước vào bồn tắm.
Doãn Triệt nhắm mắt lại, bộ dạng anh dũng hy sinh, hắn cảm nhận được một thân thể ấm áp nằm trên ngực mình, nhưng mong đợi khát khao cũng không thấy động tĩnh, hắn len lén mở mắt.
Lộ ra gương mặt đang ngủ yên bình trước mặt hắn.
Khi âm thanh báo thức của chuông điện thoại vang lên, Trần Hi cũng tỉnh lại, rốt cuộc cô cũng nếm được mùi vị say rượu là như thế nào, đầu thì đau buốt, dạ dày căng trướng, toàn thân khó chịu không nói nên lời.
“Tỉnh, tôi thật sự rất buồn bực, nữ sinh các người, liều mạng uống rượu cái gì.” Thanh âm Doãn Triệt vang lên bên tai, Trần Hi bị dọa sợ giật mình trợn to hai mắt.
Gian phòng này lại vô cùng xa lạ, Trần Hi vén chăn lên nhìn một chút, y phục trên người đã không thấy tung tích đâu nữa.
“Cái người này tên khốn kiếp. . . . . .” Trần Hi làm ra vẻ nhào tới trên người Doãn Triệt.
“Em đừng kích động, em không sợ phô bày cơ thể, tôi cũng không ngại nhìn, nhưng sau khi nhìn xong, không biết tôi sẽ làm nên chuyện gì đâu.” Doãn Triệt lui về phía sau một bước dài, làm ra dáng vẻ hoảng sợ. “Chúng ta cũng làm qua không chỉ một lần, em cảm nhận một chút, xem có cái gì khác thường không.”
Sau khi uống sữa xong, Trần Hi lại nằm trên giường, mắt nhìn thẳng lên trần nhà, cô cảm thấy thân thể còn chưa thoải mái, giống như có khí nóng bốc lên làm đổ mồ hôi, ợ ra còn có cả mùi vị rượu.
Cô không biết mình lại nằm bao lâu, dù sao chính là không muốn . Muốn ngủ cũng không ngủ được, chỉ là trợn tròn mắt, mơ hồ nhớ lại tình huống ngày hôm qua.
“Cốc cốc cốc. . . . . .” Tiếng gõ cửa vang lên.
Trần Hi không có lên tiếng, Doãn Triệt tự mình đẩy cửa ra liền đi vào.
Trần Hi cảm thấy lúc này mới phù hợp tính tình Doãn Triệt, không biết lễ phép, kiêu ngạo tự đại.
“Tôi vừa mới đi xuống mua thuốc giải rượu, em uống thuốc này trước đi.” Nói xong Doãn Triệt liền đưa cho Trần Hi hai viên thuốc màu đen, nhìn cô đem thuốc bỏ vào miệng, Doãn Triệt lại đưa nước ấm tới, trong miệng còn lẩm bẩm: “Uống nhiều như vậy làm gì, cuối cùng tự mình khó chịu.”
Trần Hi đem nhận định vừa rồi của mình thay đổi, hôm nay Doãn Triệt căn bản giống như một bà mẹ vậy, dong dong dài dài, làm cho đầu cô cũng bắt đầu đau đớn.
“Anh xong chưa, tôi uống thuốc xong rồi, anh đi ra ngoài đi.” Trần Hi đưa tay chỉ cửa phòng.
“Không trách được mọi người đều nói độc nhất là lòng dạ phụ nữ, nếu không phải tôi lo lắng cho em uống nhiều không có người quan tâm, em cho rằng tôi nguyện ý ở lại sao, em nhìn xem mắt của tôi cũng vì em mà thâm hết rồi này.” Doãn Triệt làm ra bộ dáng đáng thương: “Tôi có ý tốt mua thuốc, quan tâm em, vậy mà em vẫn hung hăng với tôi! Tôi….trên đời này có còn cái gì gọi là thiên lý không!”
Trần kinh ngạc há miệng, một người đàn ông chững chạc thuần thục và kiêu ngạo sao lại thành ra dáng vẽ nũng nịu kia?
Cô thật đúng là không thích ứng được, đây là lần đầu tiên bọn họ nói chuyện với nhau sau khi Doãn Triệt xuất viện, thay đổi cũng quá lớn rồi, chẵng lẽ hắn ngã bệnh đến bị cháy hỏng đầu óc?
Doãn Triệt lại buồn bã nhìn thoáng qua Trần Hi, sau đó hắn ra khỏi phòng, mấy phút sau, hắn liền trở lại, lần này trên tay hắn cầm là y phục của Trần Hi.
“Y phục có thể mặc được rồi, tôi đi trước, đây là phòng của tôi, em muốn ngủ thì ngủ thêm một lát, lúc đi nhớ đóng của lại là được.”
Lần này Doãn Triệt dứt khoát bỏ đi, không có dài dòng dây dưa một chút nào, điều này làm cho Trần Hi càng không thích ứng nỗi.
Phải biết, cô tựa hồ như cái máy đã lắp đặt sẵn chương trình phòng ngự, chỉ chờ Doãn Triệt dở trò cởi quần áo ra, cô sẽ liền đạp cho hắn một cước, nhưng cuối cùng hắn lại bỏ đi, hơn nữa còn an bài tất cả mọi việc cho cô.
Gương mặt Trần Hi co lại, cô có loại cảm giác anh hùng không đất dụng võ, rốt cuộc có ai nói cho cô biết, đến khi nào cô mới có thể áp dụng chiêu tất sát đó trên người hắn đây?
“Hắt xì. . . . . .” Doãn Triệt vừa mới đi ra chưa lâu, đã cảm thấy ngứa mũi hắt xì một cái thật to, hắn không khỏi oán thầm, tại