Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2937 lượt.
t được cổ tay cô.
“Em đạp lên bóng của tôi, phải bồi thường, tối nay phải đi ăn cơm với tôi.” Doãn Triệt lộ ra hàm răng trắng bóng, cười rực rỡ vô cùng.
Đối với những thứ mình không am hiểu, trước giờ Doãn Triệt luôn tránh nặng tìm nhẹ, nếu như hỏi hắn mấy ngày trước vì sao muốn làm món thịt bò bít tết để ăn mừng sinh nhật Trần Hi, vậy chỉ có thể nói là do hắn suy nghĩ món này vô cùng đơn giản.
Video, TV, còn sách dạy nấu ăn đều hướng dẫn vô cùng dễ dàng, cái gì mà đợi dầu nóng lên, bỏ thịt bò vào, sau đó đổ nước sốt lêb.
Đến quá trình làm thực tế, thế lại không đơn gản như vậy.
Doãn Triệt mấy ngày này tiếp tục một mực bế quan tu luyện, hắn đem hết thịt bò trong tủ lạnh mà thực hành hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không làm ra được một cái có thể bỏ vào miệng.
Vì thế, Doãn Triệt hoàn toàn bỏ qua ý niệm tự mình xuống bếp, hắn rốt cuộc cũng thừa nhận, thì ra là trong một số lĩnh vực nào đó, hắn thật đúng là không có thiên phú.
Trần Hi bỏ đi rất nhanh, nhanh đến nỗi Doãn Triệt không kịp có phản ứng. Hắn nhìn đối diện bàn ăn trống rỗng, sững sờ nhìn dao nĩa đang cầm trong tay, hắn không hiểu vốn là đang tốt đẹp như vậy, thế nào đột nhiên lại thay đổi nữa rồi, không phải cô vừa ăn bít tết rất vui vẻ sao, tại sao không giải thích gì bỗng nhiên lạnh lùng chạy trối chết.
Là hắn đã làm sai điều gì sao? Doãn Triệt nghiêng đầu, hắn cái gì cũng không nói nha, chỉ là muốn Trần Hi nếm thử một chút rượu đỏ mà thôi.
Doãn Triệt cầm ly rượu trước mặt của Trần Hi lên, cẩn thận quan sát, hắn chợt trợn to hai mắt, cảm giác giống như mình đã hiểu ra cái gì, chẳng lẽ cô gái nhỏ cho là mình muốn chuốt say cô, sau đó có mưu đồ bất chính? Hắn căn bản là không hề có ý tưởng đó, hiện tại hắn cũng chỉ có thể trong mộng mà tưởng tượng hai người XXOO mà thôi.
Hơn nữa, lần gần đây nhất hắn làm chuyện không đúng với cô là cưỡng hôn cô khi đưa về nhà, nếu vì nguyên nhân đó, hẳn là cô phải tức giận hắn trước khi vào nhà hàng mới đúng chứ?
Không trách được mọi người đều nói lòng dạ phụ nữ như mò kim đáy biển, lần này hắn mới xác thực hiểu được ý nghĩa của câu nói này.
. . . . . .
Trần Hi trở lại nhà Khương Sâm, chuyện đầu tiên làm là xin Khương Sâm cho nghỉ phép, cô tính toàn thời gian nhanh nhất để vể nhà, làm rõ những bí ẩn trong lòng.
Khương Sâm rất vui vẻ đồng ý, lại không để cho cô đi sớm về sớm, cũng không dặn dò công việc gì quan trọng, chỉ nói là cô nghỉ phép thì sẽ không có lương, vắng một ngày thì sẽ mất một ngày lương.
Nghe tin tức như thế, Trần Hi không tránh khỏi có chút đau lòng, nhưng cô vẫn dùng tốc độ nhanh nhất có thể thu dọn xong hành lý của mình.
Thật ra thì, đối với Trần Hi mà nói, đi về nhà tra rõ chân tướng cũng là một loại giày vò, cô nhớ đến gương mặt thân yêu của cha mẹ, nhớ đến bọn họ đã từng chăm sóc mình như thế nào.
Vốn là, cô có thể dẹp bỏ những nghi ngờ nếu có thể về nhà sớm hơn, nhưng cô luôn tự nói với mình, không thể trốn học nhiều quá, cô còn phải đi học, còn có kỳ thi cuối kỳ. Dù sao sớm hay muộn gì, đợi thêm vài ngày đến kỳ nghĩ là tốt nhất.
Cuối cùng kỳ nghĩ cũng tới, cô muốn đi mua chút ít đặc sản cho nhà, phải chuẩn bị tốt một chút. Thật ra thì những thứ này hoàn toàn là dư thừa, nhớ lại kiếp trước, mỗi khi được nghỉ về nhà không phải cô chỉ còn đủ tiền để mua vé thôi sao.
Cho đến ngày hôm qua cô cùng Doãn Triệt ăn tối, tại nhà hàng trí nhớ của cô không được minh mẫn, đến khi đột nhiên nhớ lại những chuyện trước đây làm cô cảm thấy rất rối loạn.
Cô xác định rõ, Doãn Triệt bây giờ không phải là Doãn Triệt của kiếp trước, tất cả sai lầm đều bắt đầu từ việc mình quyến rũ hắn, nếu như không để ý những lần hắn không quan tâm đến tâm tư của cô mà cưỡng bức cô, thì càng ngày hắn càng thay đổi, hắn đang học cách tôn trọng cô, suy nghĩ mọi biện pháp làm cô vui vẻ, cẩn thận lấy lòng cô.
Nhưng càng như thế này, cô càng có một cảm giác không nói ra lời, là sợ hãi hay là cảm giác gì, Trần Hi không rõ ràng. Nhưng cô cảm thấy những chuyện này quá không chân thật rồi, cô đối với những tổn thương kiếp trước do Doãn Triệt gây ra vẫn luôn để trong lòng.
Cô nhanh chóng rời khỏi chỗ này, rất muốn làm sáng tỏ những suy nghĩ của mình, mặt khác cô lại băn khoăn liệu có thể hay không vẫn cùng với Doãn Triệt, dù sao bây giờ Doãn Triệt cũng không đối xử với cô như kiếp trước nữa.
Sáng sớm ngày thứ hai, Trần Hi mang một túi du lịch, lên máy bay về nhà. Lúc này Doãn Triệt vẫn còn tiếp tục suy nghĩ mình rốt cuộc đã làm sai điều gì?
. . . . . .
Máy bay hạ cánh, rất nhanh đã đến quê nhà của Trần Hi.
Có một loại cảm giác gọi là “cận hương tình khiếp”, Trần Hi chưa bao giờ giống giờ phút này, đối với câu nói này lại hiểu thấu đáo như vậy. (Ý chỉ những người xa quê lâu năm, bặt vô âm tín, khi trở về lo sợ không biết quê nhà có chuyện gì xảy ra hay không)
Thành phố D là một thành phố nhiều mưa, cửa đón khách đã đứng đầy người. Trước khi lên máy bay Trần Hi đã gọi điện thoại về nhà, t