Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2844 lượt.

iểu diễn, cũng không có ai chú ý tới bọn họ.
Tay Doãn Triệt nắm lại thật chặt, đem Trần Hi hướng vào ngực mình: “Em cưỡng bức tôi lần đầu tiên, em phải ghánh trách nhiệm này.”
Trần Hi vốn là còn có chút xấu hổ, lại nghe Doãn Triệt nghênh ngang nói ra”lần đầu tiên”, ba chữ này thật là làm cho Trần Hi không biết phải nói gì, lần đầu tiên của tên đàn ông này không biết đã sớm ném vào người nào, hắn cũng thật biết ăn nói.
“Thế nào không cam tâm sao?” Doãn Triệt nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn của Trần Hi như muốn chối bỏ sự việc, nhếch miệng cười một tiếng: “Lần đầu tiên bị em đá, nhất là lần đầu tiên bị em cưỡng bức, em nói xem phải không, em say rượu không những không dịu dàng mà còn rất bạo lực, làm chỗ đó của tôi đau không chịu nỗi, hơn nữa em đối với tôi như vậy, trong lòng tôi bị một cảm giác ám ảnh.”
Một tiếng âm thanh thủy tinh vang lên loảng xoảng, Trần Hi quay đầu lại nhìn, lại là Tiểu Hắc, hắn đang đứng đó bày biện mấy cái ly, Trần Hi khẳng định là Tiểu Hắc đã nghe không ít.
“Tại sao không nói chuyện? Có phải em không còn nhớ gì không?” Doãn Triệt tiếp tục truy vấn.
“Chúng ta hôm nào lại nói, trước mắt đi xem biểu diễn đã.”
“Hôm nay phải nói rõ ràng, nếu không tôi sẽ kêu lên cho mọi người biết.”
Trần Hi nhìn chằm chằm Doãn Triệt sửng sốt nói không ra lời, cô dù có nghĩ đến hàng vạn tình huống cũng không thể nghĩ ra Doãn Triệt lại càn quấy như thế.
“Anh. . . . . .”
“Ngoan, thật ra thì tôi cũng chỉ muốn nói chuyện vui vẻ.” Doãn Triệt cũng không muốn chọc cho Trần Hi xù lông lên, hắn chủ động hòa hoãn không khí, ngón tay mập mờ vuốt ve nhẹ bên má cô đến xuống cằm, cuối cùng thuận tay vuốt tóc cô giống như sờ đầu con cún nhỏ.
Sau một loạt động tác, Doãn Triệt ho nhẹ một tiếng: “Làm bạn gái của tôi, em đối với tôi thế nào, tôi đều hiểu, những chuyện trước đây chúng ta bỏ qua.”
Trần Hi nhìn chằm chằm Doãn Triệt, phát hiện mặc dù lời nói của hắn giống như đang đùa giỡn, nhưng trong mắt hắn lại tràn đầy nghiêm túc, cô há mồm muốn cự tuyệt, nhưng lời nói trong cổ họng không cách nào tuôn ra ngoài được. Không biết vì sao cô nhớ đến kiếp trước, dù cho Doãn Triệt có nói ra những lời giả dối như vậy cô cũng nguyện ý tin tưởng đó là thật.
Hôm nay nghe được những lời nay, nhưng cô cảm thấy mình đã không còn như trước kia, lý trí nói cho cô biết nên cự tuyệt, nhưng đáy lòng có một âm thanh lại muốn cô đồng ý, âm thanh đó giống như bị đè nén xuống thật lâu.
Nhìn gương mặt Trần Hi đang nhăn lại, Doãn Triệt đưa tay khẽ vuốt chân mày cô như muốn xóa đi những nếp nhăn đó.
“Cố ý làm ra bộ mặt lão bà đầy nếp nhăn là muốn cho tôi buông tha sao?” Doãn Triệt cúi đầu khẽ hôn một cái lên trán Trần Hi : “Không nói lời nào tức là em đã chấp nhận, mặc dù vừa mới thấy dáng vẽ xấu xí của em, nhưng tôi phát hiện, tôi rất thích em. Hơn nữa nếu làm bạn gái của tôi, em không cần kiêng kỵ những sở thích bạo lực đó. Tôi sẽ mua một bộ dụng cụ đầy đủ, đợi em đến cưng chiều tôi.”
Trần Hi trợn to hai mắt, những lời cuối cùng này của Doãn Triệt tràn đầy khiêu khích, cô giống như thấy mình đang mặc quần da, tay cầm roi da, rút ra vun vút, mà Doãn Triệt đang núp trong một góc tường, trên tay còn mang còng, gương mặt hoảng sợ, làn da trên cơ thể đỏ ửng, miệng không ngừng cầu xin chủ nhân tha thứ.
Trần Hi nuốt một ngụm nước bọt, cô đột nhiên dâng lên một dục vọng muốn ngược đãi người khác, mà đối tượng ngược đãi đó chính là Doãn Triệt.
“Như thế nào, có muốn hay không, một người ức hiếp em lâu như vậy, bị em đè phía dưới cảm giác rất sảng khoái phải không? Ngoan…. gật đầu …”
Doãn Triệt nhếch môi, mắt thấy kế sách của hắn sắp thành công.
“Anh Doãn, học tỷ, thì ra là các ngươi ở chỗ này.” Thanh âm của Trần Tuyết Lệ lập tức kéo lý trí Trần Hi trở lại.
“Anh Doãn Triệt, cô đang đi tìm anh đấy.”
Doãn Triệt nghiêng đầu sang chỗ khác, lạnh lùng nhìn lướt qua Trần Tuyết Lệ, thái độ Trần Tuyết Lệ cũng không biến đổi, giữ vững nụ cười như cũ.
“Tôi cũng nên đi rồi, các ngươi từ từ tán gẫu.” Trần Hi chạy trối chết.
Cho đến bữa tiệc kết thúc, Trần Hi vẫn đi theo sát bên cạnh Khương Sâm, không để cho Doãn Triệt có bất kỳ cơ hội nào đơn độc nói chuyện phiếm với cô.
“Thấy cái gì? Như thế nào?” Trên xe trở về, Khương Sâm hướng Trần Hi bên cạnh đang có chút không yên lòng mà hỏi.
“Một người phụ nữ, dáng dấp rất có phong cách, nhưng là bà ta như sống trong thế giới của riêng mình, chỉ là thời điểm nhìn thấy sợi dây chuyền, tôi cảm thấy ánh mắt bà ta có chút biến hóa, nhưng là quá nhanh, làm tôi có cảm giác như là ảo giác.”
“Quá nhanh?” Khương Sâm như đang tưởng tượng ra tình cảnh đó, nhìn ra phía ngoài xe không nói thêm gì nữa.






Bóng đêm bên ngoài dày đặc, từng hạt mưa vỗ vào cửa sổ thủy tinh, cơn mưa này đến rất nhanh, nước mưa bám trên cửa sổ thành một màn nước mỏng, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh đèn đường bên ngoài trở nên mờ ảo.
Trong phòng khách chỉ mở một chiếc đèn tường, bóng đèn vàng ánh làm cho cả phòng khách tho


Snack's 1967