Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2852 lượt.

ạt nhìn rất nhu hòa, Trần Hi tẩy trang, tắm rửa xong, cô mở tivi lên, trên tivi phát chương trình gì không quan trọng, quan trọng là cô cần có một chút âm thanh.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Trần Hi được đưa về nha, Tiểu Hắc không biết đã chở Khương Sâm đi đâu.
Vào nhà cũng đã hơn mười giờ, vốn Trần Hi cho là có sẽ cảm thấy mệt chết đi được, rất muốn ngủ, nhưng cô phát hiện mình một chút buồ
n ngủ cũng không có. Càng làm cô càng cảm thấy ngạc nhiên là, trong đầu cô luôn hiện lên hình ảnh người phụ nữ đó, gương mặt bình tĩnh không gợn sóng đó làm cô muốn quên nhưng cũng không thể nào quên được.
Trong bữa tiệc do có Doãn Triệt quấy rối, Trần Hi không có cảm giác nhiều lắm, bây giờ ở nơi này đêm khuya yên tĩnh, cô ngược lại càng muốn tìm hiểu người phụ nữ đó là ai, vì sao một thân một mình trong căn phòng đó, tại sao lại có thể trầm tĩnh như thế?
“Nói cũng phải.” Tiểu Hắc ra vẽ lĩnh ngộ gật gật đầu: “Ông chủ, còn một việc, là ngày mà Trần tiểu thư say rượu, tôi nghe nói Trần tiểu thư hình như cưỡng bức Doãn Triệt, tưởng tượng một chút thật là buồn cười, haha ….”
“Buồn cười sao?” Khương Sâm quét mắt qua Tiểu Hắc một cái.
“Không buồn cười.” Mặt Tiểu Hắc lập tức sưng lên, ánh mắt này của Khương Sâm thật kinh khủng, Tiểu Hắc giả vờ vô tình nhìn ra cửa sổ “Ánh trăng tối nay thật đẹp!”
“Vậy sao?” Khương Sâm khẽ mỉm cười một cái: “Vậy cậu đi ra bên ngoài chụp hình ánh trăng sáng thế nào cho tôi, chụp không đẹp không cho phép trở lại.”
Tiểu Hắc nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài, hắn nhận thức được một vấn đề rất nghiêm trọng, không phải ai muốn giả làm người trí thức đều được. Một từ “trăng sáng” tình thơ ý họa như vậy lại có thể làm cho hắn bị tắm mưa ướt nhẹp, hắn làm sao lại quên mắt, không phải là ban đêm đều có thể dùng ánh trăng để hình dung!
“Ông chủ. . . . . .”
“Đi đi, tôi muốn xem trăng sáng.” Khương Sâm cười đến đẹp đẻ lạ thường, sự khổ sở của người khác là một trong những nguốn gốc hạnh phúc của hắn, hơn nữa là trong đêm mưa gió thế này.
Ngày thứ hai, là một ngày đầy ánh nắng, mặt trời chiếu rọi khắp trên mặt đất ẩm ướt. Khương Sâm cả đêm không về, Tiểu Hắc cũng không thấy xuất hiện.
Trong xe là một khuôn mặt xa lạ, Trần Hi hỏi ra, nghe nói là Tiểu Hắc ngã bệnh, hình như là cảm sốt, Trần Hi tưởng tượng một chút cái đầu đen thui nằm trên giường bệnh đầy kim tiêm rên rỉ hừ hừ, nghĩ đến đó thật là có một cảm giác hân hoan khác lạ.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối học kỳ, trong phòng học cực kỳ đông đúc, đã đến thời điểm giáo sư các khoa điên cuồng đểm danh, vồn là phòng học trước đây không đầy một nữa, bây giờ lại chen lấn nhau mà ngồi.
Tất cả mọi người múa bút thành văn, cố gắng tìm trong bài giảng của giáo sư ra đề thi cuối kỳ.
Thời gian hôm nay trôi qua rất nhanh, đã đến giờ tan lớp, tới đón Trần Hi vẫn là gương mặt xa lạ buổi sáng.
Trần Hi lại nghe tin tức mới nhất của Tiểu Hắc, nghe nói hắn đã có thể bò dậy từ trên giường, hơn nữa còn rất quái dị là tìm một quyển sách giáo khoa Hán ngữ mà nghiên cứu.
Trần Hi lại mơ mộng một cái một đầu đen cắm vào quyển sách, ngoại trừ cảm giác hoan hỉ còn có chút quái dị.
Xe mới vừa lái đến cửa chính sân trường, một chiếc xe màu bạc liền chặn trước mặt.
Doãn Triệt mở cửa xe từ bên trong đi ra, tay cầm một bó hoa hồng màu trắng, trên mặt tràn đầy nụ cười sáng lạn, lộ ra hàm răng trắng bóng.
“Tiểu Triệu, trở về nói với ông chủ cùa anh, tôi đã đưa Trần tiểu thư đi rồi, buổi tối tôi sẽ đưa cô ấy về.” Doãn Triệt không nói gì liền kéo Trần Hi đến bên cạnh mình “Sinh nhật vui vẻ.”
Trần Hi nhìn Doãn Triệt, trên mặt hắn rất nghiêm túc.
“Hôm nay là sinh nhật âm lịch của em, tôi biết rõ đến ngày sinh nhật dương lịch chắc chắn em sẽ không đi với tôi, cho nên hôm nay để cho tôi ăn mừng với em, yên tâm trước mười giờ tối, tôi sẽ đưa em về nhà.” Doãn Triệt thấy Trần Hi không nói lời nào, lại gần sát tai Trần Hi, nhỏ giọng nói “Nếu như mà tôi có hành đông gì bất chính, em có thể dùng chiêu đá người làm đoạn tử tuyệt tôn của mình mà.”
Trần Hi không nói, cô cảm thấy mặt của mình phát sốt.
“Tốt như vậy, coi như em vẫn còn tình cảm với tôi, hôm nay để tôi ăn mừng với em, về sau tôi đảm bảo sẽ không nhắc đến chuyện ngày đó.” Doãn Triệt hướng Trần Hi nhíu mày “Nếu em nhất định không đồng ý, tôi sẽ đi khắp nơi rêu rao ngày đó em đã cưỡng bức tôi thế nào.”
“Anh đang uy hiếp tôi?” Trần Hi nhìn về phía Doãn Triệt.
“Không phải uy hiếp.” Doãn Triệt lắc đầu một cái: “Là dụ dỗ. . . . . .”
Rốt cuộc không biết là do uy hiếp, quyến rũ hay là thật sự muốn có người cùng ăn mừng sinh nhật với minh, Trần Hi cũng không rõ, ma xui quỷ khiến thế nào cô đi theo Doãn Triệt đến nơi hắn đã chuẩn bị sẵn.
Địa điểm lần này chính là nơi mà trước đây Trần Hi tỉnh rượu lại, cô còn chút ấn tượng, trên bàn cơm phòng khách đã bày sẵn những bộ đồ ăn tinh xảo, những cây nến đang cháy giữa bàn. Xung quanh gian phòng đều là hoa tươi, cả căn phòng tràn ngập mùi hoa.
“Sẽ có ngay, chờ tôi một chút.” Doãn Triệt mặc tạp đề, tay cầm dụng cụ làm bếp nhẹ nh