Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2854 lượt.
nhàu một phát, đem Trần Hi đuổi xuống xe.
Trần Hi cắn môi một cái, cảm thấy chân mình tựa như có keo, có chút không cất bước nổi.
Nhà Trần Hi ở lầu năm, coi như không cao lắm, hơn nữa cầu thang cũng không khó đi, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy bước chân nặng nề như lúc này.
Dù cố gắng bước thật châm, nhưng bậc thang là có hạn, Trần Hi rất nhanh đã đứng trước cửa nhà.
Trần Hi đột nhiên nhớ tới chìa khóa cửa bên trong túi du lịch, mà chiếc túi vẫn còn trong xe của ba Trần, cô cảm thấy dễ chịu một chút, ít ra có thể trì hoãn được vài phút.
Sau lưng Trần Hi truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Trần Hi đối với âm thanh này rất quen thuộc, là ba Trần. Trần Hi nghiên đầu sang chổ khác, trên mặt ba Trần khó nén nụ cười, ông giơ cái túi của Trần Hi lên, một bước hai bậc thang đi lên.
“Làm sao mà đi nhanh hơn cha của con được.” ba Trần nói xong liền móc chìa khóa ra mở cửa, mùi cơm chín xông vào mũi, mẹ Trần sắc mặt vui mừng nhìn Trần Hi, trong tay bà còn đang bưng món ăn mà Trần Hi thích nhất.
Doãn Triệt không nghĩ tới, trong lúc hắn còn đang muốn đi tìm Trần Hi, cô gái kia đã cao chạy xa bay, dùng tốc độ của “sét đánh không kịp bịt tai”, phải biết rằng hai người tách ra vẫn chưa được 24 giờ.
Doãn Triệt nhìn Khương Sâm một chút, Khương Sâm buông hai tay tỏ vẻ rất tiếc nuối, thá độ của hắn nói cho Doãn Triệt biết, tâm tình của hắn hôm nay rất tốt. Tiểu Hắc thì đứng một bêb chỉ biết nhìn trời.
“Cô ấy thế nào đột nhiêb lại đi, có nói chuyện gì không?” Doãn Triệt nhìn thẳng chầm chầm vào Khương Sâm, sau đó lại nghiêng đầu nhìn Tiểu Hắc một chút.
Tiểu Hắc liếc mắt nhìn Khương Sâm, tiếp tục nhìn trời.
“Con cảm thấy cô ấy có thể nói chuyện gì với ta?” Khương Sâm nhíu mày, trên mặt khẽ mỉm cười.
“Đừng chỉ lo cho con, cha mẹ cũng ăn đi.” Trần Hi nhanh nhẹn cầm đũa gắp đồ ăn mà họ thích. “Đúng rồi, mẹ…nhà chúng ta có album hình không? Con muốn xem một chút.”
Trần Hi nhìn về phía cha mẹ, bọn họ cũng không có biểu hiện gì khác thường, cô âm thầm thở dài một thức được cái gì, nàng âm thầm thở dài một hơi.
Bữa cơm này thời gian ăn không ngắn, mất cũng hơn hai giờ.
Ăn cơm xong, mẹ Trần lấy album hình đưa cho Trần Hi, cả nhà ba người trong phòng khách cùng xem lại. Có hình sinh nhật hàng năm của Trần Hi, cò hình cô đi du lịch, còn có rất nhiều hình đi thăm bạn bè, nhưng những hình này đều bắt đầu từ năm Trần Hi học tiểu học năm thứ ba.
Trần Hi nhìn hình, nụ cười trên mặt cứng ngắc, những bức hình nói rõ rất nhiều chuyện.
Lật tới tờ cuối cùng, Trần Hi ngáp một cái: “Mẹ, con mệt rồi, con đi nghỉ trước, mẹ và cha cũng đi ngủ sớm một chút.”
Sau khi rửa mặt, Trần Hi quay lại phòng mình, ga giường cùng chăn vừa nhìn là biết đồ mới được thay, cô nằm trên giường mà hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ, không cần phải hỏi quá rõ ràng nữa, cô có thể lấy được tất cả tin tức ở chỗ Khương Sâm..
Trần Hi cười cười, cô đột nhiên giống như thông suốt , cô hiểu mục đích của Khương Sâm, hắn cũng chỉ là để cho cô dập tan nghi ngờ mà thôi. Có vài chuyện, người khác có nói gì, cũng không bằng mình tận mắt chứng thực.
Đã như vậy, cô cảm thấy mình không cần thiết phải đi đối chất với cha mẹ thêm, tội gì làm những chuyện hại người hại mình như vậy.
Mãi cho đến gần sáng sớm, Trần Hi mới mơ mơ hồ hồ ngủ say. Hôm nay không phải ngày nghỉ, ba Trần, mẹ Trần còn phải đi làm, buổi sáng Trần Hi tỉnh lại, trong nhà đã không có ai rồi, bữa ăn sáng đã được đặt sẵn trên bàn ăn trong phòng bếp.
Trần Hi hiểu ý cười một tiếng, cô càm thấy tối qua mình không ngủ suy nghĩ tỉnh táo là chính xác, có bậc cha mẹ như vậy, ai có thể nhẫn tâm làm tổn thương.
Cô bưng mâm cơm đi tới phòng khách, dùng điều khiển mở tivi, cô tính toán ở nhà an tâm mà trải qua hết các ngày nghỉ, đợi sau này đến ngày tựu trường sẽ suy nghĩ đến những chuyện phiền muộn kia sau. Thay vì sống bận bận rộn rộn hàng ngày, còn không bằng nữa ngày rãnh rỗi quăng hết đi phiền muộn.
Đã có chủ ý về sau, Trần Hi cũng cảm thấy dễ dàng hơn rất nhiều.
Cô dùng đũa gắp trứng chiên lên cắn một cái, miếng trứng còn chưa vào miệng, chuông cửa liền vang lên. Cô nhìn đồng hồ, vừa mới 10 giờ sáng, không biết có phải là mẹ Trần về sớm hay không.
Mẹ Trần là giáo viên ở trường học nhỏ gần nhà, hơn nữa đi về cũng nhanh, chỉ cần không có lên lớp có thể dặn dò với đồng nghiệp một tiếng, thời gian tương đối tự do.
Trần Hi mở cửa nhìn thấy người tới, nụ cười trên mặt cô lập tức cứng ngắc.
Doãn Triệt khiêng một túi du lịch, nụ cười trên mặt vô cùng sáng lạn, ánh mắt long lanh rạng rỡ,
“Buồn ngủ quá, đi xe cả đêm rất mệt, trước hết tôi muốn ngủ một chút.” Nói xong Doãn triệt nghiêng người chen vào cửa chính.
Nhìn thấy trên bàn bữa ăn sáng, Doãn Triệt không chút khách khí dùng đôi đũa duy nhất trên bàn ăn gắp miếng trứng chiên bỏ vào miệng. “Tôi thích ăn chín vừa, lần sau để lửa thấp một chút.”
Đã từng gặp qua da mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai như vậy, Trần Hi nhìn Doãn Triệt, hắ