Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.

rong nhà có xe đón.
Lúc Trần Hi học lớp mười hai, trường học cách nhà khá xa, mỗi ngày cô luôn ngồi xe bus một giờ đồng hồ, lớp mười hai luôn phải học thêm, thi cử thì nhiều không kể hết.
Trần Hi từng nghĩ tìm một chỗ trọ gần trường học, ít nhất như vậy cô có thể ngủ nhiều thêm một chút. Ba mẹ Trần sau khi quan sát điều kiện phòng trọ lân cận trường học, lập tức quyết định mua một chiếc xe, mỗi ngày đưa đón Trần Hi đi học.
Ba trần luôn chuẩn bị sẵn trong xe những thứ đồ ăn vặt, Trần Hi ở trong xe có thể vừa ăn vừa xem lại bài, về đến nhà thì có cơm nóng hổi để ăn, công việc chính của mẹ Trần mỗi ngày là chuẩn bị sẵn thực đơn mỗi tuần cho Trần Hi đảm bảo không trùng lắp.
Những bạn học xa nhà giống như Trần Hi, sau khi trải qua lớp mười hai mỗi người đều xanh xao vàng vọt, chỉ có Trần Hi là trái ngược, trở nên tròn trịa sáng sủa ra.
“Hi Hi. . . . . .” Trần Hi đi theo dòng người ra ngoài, một âm thanh gọi cô lại, cũng làm cô sực tỉnh.
“Cha. . . . . .” Trần Hi nhào tới , mùi thuốc lá quen thuộc trên người ba Trần trong trí nhớ, khiến Trần Hi cảm thấy vô cùng ấm áp.
Ba Trần rất thích hút thuốc lá sợi, chính là loại dùng tờ giấy nhỏ cuốn một chút lá cây thuốc lá, loại này khói tương đối nhiều, lá cây thuốc lá cũng dễ rơi ra. Ba Trần luôn mang trên người một gói như vậy, có khi không cẩn thận lá thuốc sẽ rơi đầy trong túi áo, vì vậy làm trên người ba Trần mùi thuốc lá càng nồng đậm hơn.
Trần Hi còn nhớ rõ lúc còn nhỏ cô hay cùng ba trần chơi trò chơi tìm bảo vật, trong túi áo khoác của ba Trần luôn có nhiều đồ ăn vặt cùng kẹo, không cẩn thận nên lúc nào cũng dính vài mẫu thuốc lá trên tay cô, do tham ăn nên vội vã nhét đầy bánh kẹo vào mồm, nên nếm luôn cả thuốc lá. Mùi vị thuốc lá đó cũng không tốt, có chút cay, chút chát và đắng.
Khi ba Trần nhìn thấy Trần Hi lè lưỡi ho lấy ho để, đều sẽ cười ha ha, sau đó vuốt vuốt cái mũ
i nhỏ nhắn của cô, đến phố hàng rong mua cho cô một cây kem que coi như bồi thường.
“Cha, con rất nhớ người.” Trần Hi cảm thấy khóe mắt có chút nóng, những lời này của cô là xuất phát từ nội tâm, ở kiếp trước sau khi cưới cô rất ít khi về nhà, đến kiếp này cũng đã qua vài tháng rồi, tính ra đã hơn ba bốn năm cô chưa gặp lại ba Trần.
“Lớn như vậy còn khóc nhè, mẹ con ở nhà đã làm năm sáu món ăn rồi, mau lên xe nhanh một chút, nếu không mẹ con sẽ còn tiếp tục làm, vậy ta phải ăn đồ thừa cả tuần rồi.” Ba Trần cầm vali của Trần Hi lên, đi về phía xe đang đỗ.
Trần Hi đưa tay lau khóe mắt một cái, cô lại khóc, thật là không có tiền đồ.
Trần Hi bước nhanh đuổi theo, đã thấy ba Trần đi đến chiếc xe màu xanh phía trên vẫn còn dán bảng hiệu ghi bằng tay “baby in car”. Trần Hi nhớ đến lúc ấy mình đã từng kháng nghị qua, cô đã lớn như vậy tại sao có thể xưng là baby đây?
Chỉ là ba Trần mẹ Trần đối với chiếc xe này vô cùng hài lòng, với tình huống 1 thua 2, Trần Hi cũng chỉ có thể thỏa hiệp, bây giờ nhìn lại từ tiếng Anh đơn giản nhưng ẩn chứa tình yêu thương của ba mẹ, khiến Trần Hi lại không khỏi tự chủ muốn rơi nước mắt.
“Đứng ngốc ở đó làm gì? Lên xe đi.” Ba Trần mở cửa lên xe ngồi, trên chỗ ngồi kế bên ghế tài xế để một túi đồ ăn vặt to đùng, ba Trần cầm túi đồ ăn lên, chờ đến khi Trần Hi ngồi sau xe, liền đem nhét vào người Trần Hi. “Ta đã nói với mẹ con rồi, về đến nhà liền ăn cơm, không cần mua những thứ vô bổ này, mẹ con vẫn cứ mua. Nếu thấy đói, con ăn một chút đi, thời điểm này kẹt xe, về đến nhà còn phải hơn hai giờ nữa đấy.”
Trần Hi mở túi hàng ra, bên trong có một tờ hóa đơn nhỏ, đoán chừng là lúc mua xong tiện tay bỏ vào, trên tờ hóa đơn có ghi thời gian là cách đây hai giờ. Trần Hi cảm giác là trên máy bay mình uống nước quá nhiều, nước mắt của cô luôn không tự chủ được sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.
“Cha, đây là của người mua mà.” Trần Hi nhìn về phía ba Trần, bên tai ông có chút ửng hồng.
“Đói thì ăn một chút, ta là lo lắng mẹ con càu nhàu, mới vừa thuận đường mua mà thôi.” Ba Trần không nói thêm gì nữa, chuyên tâm lái xe.
Ba Trần lái xe rất chậm, không vượt qua bất kỳ xe nào, an toàn là trên hết. Trần Hi nhìn dọc theo phong cảnh hai bên đường, con đường xa lạ dần dần trở nên quen thuộc.
Nếu như nhớ không sai, còn hai đoạn đường nữa là đến nhà rồi, Trần Hi cảm giác mình ngày càng khẩn trương, cô không quên là lần này trở lại mình còn có một chuyện muốn làm sáng tỏ, nhưng làm thế nào để đem nghi vấn kia hỏi ra?
Nếu như họ là cha mẹ ruột của mình, những lời này không phải sẽ làm cha mẹ cô tổn thương sao, nếu như bọn họ không phải, công ơn nuôi dưỡng bao nhiêu năm, thậm chí so với cha mẹ ruột còn chăm sóc tỉ mỉ thương yêu như vậy, cô làm thế nào để trả công đây?
“Đến rồi, xuống xe thôi.” ba Trần dừng xe ở cổng ra vào, chung cư của họ không có bãi đậu xe, cư dân chỉ là tùy ý tìm chỗ đậu xe bên đường.
“Đồ của con lát nữa ta xách lên sau, con đi cả ngày mệt mỏi rồi, nếu cơm còn chưa chuẩn bị xong, trước hết nghỉ ngơi một chút, ta đem xe tìm chỗ đỗ, bây giờ cái tiểu khu này tìm được chỗ đậu xe ngày càng khó.” Ba Trần càu


The Soda Pop