Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2843 lượt.
ai người lớn trêu chọc, cười đến không khép miệng lại được, nụ cười trên gương mặt ba Trần mẹ Trần quả thật nở rộ như hoa hướng dương, rực rỡ đến như vậy.
“Tiểu Doãn nếu là không chê, hôm nay ở lại đây, trong nhà còn một gian phòng, chỉ có điều là hơi nhỏ một chút, một hồi để dì Trần con cùng Tiểu Hi dọn dẹp lại.” Ba Trần vui vẽ nhấp một hớp rượu, là rượu Mao Đài do Doãn Triệt mang đến. Mùi vị đậm đà, vào miệng có mùi thơm, nếm qua đã biết là rượu tốt.
“Không ngại, không ngại.” Doãn Triệt rất nhún nhường tươi cười, hắn thừa dịp ba Trần không chú ý, trộm nhìn hướng Trần Hi nhíu mày.
Trần Hi đảo mắt liên tục, ba Trần vốn định chỉ vì một hớp rượu mà đem con gái mình bán đứng hay sao?
“Đi thôi,Hi Hi, con cũng ăn xong rồi, để cho bọn họ uống rượu đi, căn phòng đó còn bề bộn, phải dọn dẹp lại tốt một chút.” Mẹ Trần rất ra dáng bà mẹ vợ lo lắng cho con rễ, càng nhìn càng hài lòng.
Trong căn phòng này ngoại trừ chiếc giường là có thể sử dụng, ngoài ra không còn một chỗ trống để đặt chân. Trần Hi hiện tại thật muốn nhìn xem, Doãn Triệt thấy căn phòng như vậy, sẽ có cảm giác gì, nói không chừng đại thiếu gia người ta liền “giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang”, vội vã cuốn quần áo đi thuê phòng.
Bên ngoài Doãn Triệt cùng ba Trần đã uống cũng không ít lắm, hai người hiện tại coi như đơn thuần cùng nói chuyện phiếm, Trần Hi thật không biết hai người có gì để mà nói nhiều như vậy, có thể có điểm gì chung để mà nói chứ.
Trần Hi không thể không thừa nhận, lần này Doãn Triệt làm rất đúng, hắn đã thành công ngăn chận được cái miệng của hoa hậu, thùng rượu này mặc dù không quá đắt, nhưng ở nơi này cũng đã đủ để nói rõ rất nhiều chuyện.
KTV có miễn phí tiệc đứng, trên bên trong phòng bao đã chất đầy đồ ăn, ngoài rượu do Doãn Triệt mang đến, còn không ít bia cùng các thức uống nhẹ khác.
Trong phòng mọi người đã gào thét thảm thiết, Trần Hi có một chút giọng khá tốt, khi còn học trung học, mỗi lần có tiếc mục nghệ thuật chắc chăn sẽ có cô tham gia ca xương, kể từ khi lên đại học, cô một lòng muốn theo đuổi Doãn Triệt, nên không có biễu diễn qua sở trường của mình.
Hôm nay lại cất giọng vang lên, Doãn Triệt cơ hồ ngây cả người, hắn nhìn Trần Hi, Trần Hi đang say mê theo âm nhạc, Doãn Triệt không khỏi thầm cảm thán, thật là không chỉ có bề ngoài, không nghĩ tới Trần Hi không chỉ có làm người ta kinh ngạc với dáng vẽ, lại còn có giọng hát quyến rũ như vậy.
Hát xong một khúc, Trần Hi trở lại bên người Doãn Triệt, bọn họ hiện tại đang là vai trò tình nhân, tất nhiên cũng muốn đóng đạt một chút.
Miệng Trần Hi liền bị một đôi môi nóng bỏng chặn lại, cô vừa định mở miệng cự tuyệt vừa vặn cho Doãn Triệt thừa cơ hội lợi dụng, đầu lưỡi linh động thâm nhập vào trong khoang miệng cô.
“Ô ô. . . . . .” Trần Hi đẩy bả vai Doãn Triệt, lực tay của hắn mạnh như vậy, đè cái ót của cô lại làm nụ hôn càng sâu hơn.
Trần Hi không nhớ bọn họ đã hôn bao lâu, cô cảm giác hơi khó thở, trước mắt dần dần tối lại.
“Còn có rượu sao, chỉ cần là mời bạn gái của tôi , tôi sẽ uống thay, trả công một nụ hôn nóng bỏng là được.” Doãn Triệt buông Trần Hi ra, thanh âm lớn lấn át cả âm nhạc trong phòng.
Trong phòng vang lên tiếng thét chói tai cùng huýt sáo, Trần Hi bị làm thức tỉnh lại, cô hoảng sợ phát hiện mình thế nhưng lại trở thành tiêu điểm, mà kẻ đầu sỏ gây nên những chuyện này chính là Doãn Triệt.
Cô nhìn qua hoa hậu lớp một cái, dù là dưới ánh đèn âm u, vẫn thấy được gương mặt cô ta không tự nhiên xanh mét, Hoa hậu lớp phẫn hận dậm chân, xoay người trở về ngồi vào lòng tên đàn ông của cô ta.
Trần Hi trong lòng lại có chút thoải mái, không nói được là vì sao, nhưng thật sự rất thoải mái, nhưng ngay sau đó cô cười cũng không cười nỗi, từng ly rượu xông tới trước mặt.
Doãn Triệt cũng không kháng cự đem từng ly một uống hết vào bụng, Trần Hi liên tục “không”, bị Doãn Triệt ngăn miệng lại.
Cô không đếm hết mình bị hôn bao nhiêu lần, dù sao đến cuối cùng, chỉ cảm thấy môi bị sưng tấy, đầu lưỡi vì bị liếm mút nên cũng cảm thấy đau.
@@@@
“Ọe. . . . . .”
Doãn Triệt đang ôm cây đại thụ, nôn lấy nôn để, Trần Hi giống như vô ý nhìn nhìn không trung, trên đó không có gì, tất cả chỉ là mây đen. Cô cúi đầu nhìn Doãn Triệt. “Để cho anh hết làm ra vẽ đi, phải biết là cơm không thể ăn lung tung, lời nói cũng không thể tùy ý nha.”
Trần Hi đưa tay vỗ vỗ lưng Doãn Triệt, hắn căn bản là cũng không có ăn cái gì, ói ra đều là nước, cô còn có thể nghe thấy nồng đậm mùi rượu.
“Là em không để ý tôi, tôi buồn bực.” Doãn Triệt vừa nôn xong lần thứ nhất, uất ức nói, giọng điệu của hắn dường như rất kìm nén.
Trần Hi nhíu nhíu mày, cô đang nghiên cứu người đàn ông trước mắt có phải đã uống say rồi không, bắ
t đầu nói mê sảng rồi.
Hắn đây là vẽ mặt gì thế, giống như ai đang coi thường hắn, người nào lại dám coi thường hắn chứ.
“Đúng, chính là em coi thường tôi, rõ ràng đang cùng ăn tối thật tốt, em ném đồ ăn xuống bỏ đi, em nói cho rõ a, tôi đã l