Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2856 lượt.
àm sai chỗ nào, em không nói cứ để tôi tự đoán, tôi cũng không biết đoán thế nào, Ọe…” Doãn Triệt lại bắt đầu ói hiệp hai.
Mặt Trần Hi căng ra, đàn ông uống nhiều quá hình như cũng thay đổi thành bộ dạng khác, cô thật là có chút luống cuống, đánh cũng không được, mắng thì cũng đã mắng rồi, cô còn có thể làm gì? Đem hắn vứt lại nơi này?
Nhưng hắn lại không quen thuộc nơi này ……
“Em đều không để ý đến tôi, em là người xấu, em coi thường tôi.” Doãn Triệt ói xong lại nghiêng đầu lại, hướng Trần Hi nói.
Trần Hi thở dài một cái, cô thật đúng là chưa có kinh nghiệm đối phó với người say, có ai nói cho cô biết, cô nên làm gì không.
Sấm sét bỗng vang lên, mưa rơi xuống, thật đúng là một ngày xui xẻo. Trần Hi đưa tay đỡ Doãn Triệt, đem cánh tay hắn để qua cổ mình, trước mặt cách đó không xa là một khách sạn nhỏ, cô cảm thấy nơi đó là lựa chọn tốt nhất.
“Không cần, xe của tôi ở đâu, tôi muốn về nhà, tôi muốn tố cáo với cha mẹ em, nói cho bọn họ biết em hành hạ của tôi thế nào, em đá tôi, những hai lần, còn dùng sức, làm cho của tôi sưng lên, em còn dùng tay bắt nó lại…”
“Câm miệng!” Trần Hi đỏ mặt, cô hiện tại hận không tìm được cục gạch đem tên say rượu này đánh cho bất tỉnh, cô nhìn chung quanh một vòng, phát hiện đường phố trong thành thị, gạch thật đúng là khó tìm nha!
Trần Hi cảm thấy gió lạnh thổi vù vù, hắn nói không phải là thật sao? Đều nói rượu vào lời ra, lần trước lúc hắn tỉnh táo, cô có thể cho là hắn tự biên tự diễn, lúc này hắn uống say như thế vẫn còn nói như vậy.
Mưa càng lúc càng lớn, theo phương hướng Doãn Triệt chỉ, Trần Hi nhanh chóng tìm được xe của hắn. Cô lấy chìa khóa từ trong túi hắn ra, sau đó để Doãn Triệt ngồi ở ghế bên cạnh.
Trần Hi biết lái xe, chỉ là ở kiếp này, cô còn chưa thi lấy bằng lái. Mưa bên ngoài càng lớn hơn, nơi này cách nhà cũng không xa, tin là mấy chú cảnh sát cũng về nhà nghỉ rồi. Cô tăng thêm can đảm, khởi động xe.
Trần Hi chưa từng chạm qua xe của Doãn Triệt, coi như cô biết lái xe, nhưng đối với một chiếc xe xa lạ, ít nhiều cũng cần chút thời gian thích ứng. Không đảm bảo được an toàn cho hai người, cô định dừng xe ở ven đường, đợi cơn mưa tạnh rồi tính tiếp.
Một cái tay đột nhiên sờ lên cổ Trần Hi, Trần Hi chợt rùng mình một cái, tình cảnh bây giờ giống như là hiện trường hung án, thiên thời địa lợi nhân hòa, tất cả các yếu tố đều dư thừa.
“Làm gì, đừng làm rộn.” Bàn tay nóng hổi, hơn nữa một hơi khí nóng phà lên ngay giữa gáy Trần Hi.
“Ta muốn gần gũi.” Doãn Triệt không nói lời gì liền dán lên miệng Trần Hi, hắn thuận tay ấn cái nút bên cạnh ghế của Trần Hi, đem cô đặt xuống gần như nằm ngửa ra, thậm chí Doãn Triệt còn tiện tay tắt luôn máy xe, ánh sáng đèn xe cũng vụt tắt, trong xe nhanh chóng bị bóng tối bao trùm.
Xe của Doãn Triệt là loại xe việt dã, không gian tuy không nhỏ, nhưng muốn làm chuyện gì đó cũng có rất nhiều hạn chế, Trần Hi muốn đẩy Doãn Triệt ra, nhưng phát hiện tay mình giống như bị cái gì trói lại.
“Tôi muốn uống nước, muốn uống nước chỗ này…” Tay Doãn Triệt di chuyển đi xuống, Trần Hi trợn to mắt, hắn muốn làm gì, không phải là muốn cùng cô làm chuyện đó chứ, như vậy cũng quá điên cuồng đi.
“Đừng. . . . . . Doãn triệt. . . . . . Anh nghe tôi nói, trong xe có nước, anh buông tôi ra, tôi lấy nước cho anh uống được không?” Trần Hi dụ dỗ Doãn Triệt.
“Không được, tôi thả em ra em sẽ liền bỏ chạy, hơn nữa tôi còn không biết tại sao.” Tay Doãn Triệt vẫn luôn không có nhàn rỗi, Trần Hi rất nhanh cảm thấy dưới người lạnh lẽo, một bàn tay nóng bỏng đã ở chỗ đó bắt đầu vân vê xoa bóp.
“A. . . . . .” Trần Hi kinh hô một tiếng, cô không biết vì sao phía dưới đột nhiên trống rỗng, hoa cốc của cô nghênh ngang biểu diễn trước mặt Doãn Triệt, hắn chính diện nhìn chằm chằm nơi đó, dù trong xe rất tối, nhưng dưới cái nhìn soi mói như vậy của Doãn Triệt, Trần Hi cảm thấy bụng mình trở nên chua xót mà co rút lại.
“Tôi muốn uống nơi này.” Doãn Triệt chưa nói dứt liền cúi đầu xuống.
“A. . . . . . Ừm. . . . . .”
Trần Hi không khắc chế được âm thanh của mình, Doãn Triệt đang cắn mút điểm gồ lên mẫn cảm, đầu lưỡi của hắn thăm dò vào trong cơ thể Trần Hi, linh hoạt khuấy động.
Doãn Triệt dùng sức bú liếm, hắn cố chấp không buông, tựa hồ nhất định phải lấy được hết nước từ trong cơ thể cô.
Trần Hi dồn dập thở hổn hển, Doãn Triệt mỗi lần dùng sức bú mút đều là hành hạ tàn khốc với cô, cái cảm giác đó làm cô sắp trở nên điên cuồng.
Bên trong xe vang lên âm thanh nghẹn ngào vừa thống khổ vừa khoái cảm.
“Đau. . . . . . Đau. . . . . . Nhẹ một chút. . . . . . Cầu xin anh.” Trần Hi cầu khẩn, cô chưa từng trải qua loại kích thích này, loại cảm giác xa lạ làm cô vừa sợ hãi, vừa cảm thấy mình như đang lơ lửng trên không trung, giống như có thứ gì đó đang rút linh hồn của mình đi.
“Tôi cũng đau.” Doãn Triệt rốt cuộc ngẩng đầu lên. “Tôi muốn đi vào, có được hay không, cho tôi vào đi.”
Trần Hi cảm thấy lửa nóng của Doãn Triệt đang quanh quẩn nơi cửa động của mình, cô lắc đầu một cái.
“Vậy tôi còn muốn