Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2840 lượt.
uống nước.”
Doãn Triệt nói xong liền cúi đầu, Trần Hi rất nhanh lại cảm thấy cái cảm giác kích thích mãnh liệt đó, cô cảm nhận được trong cơ thể có một dòng nhiệt nóng bỏng chảy ra ngoài, càng ngày càng nhiều.
“Không cần, thật không cần. . . . . .” Trần Hi giãy dụa thân thể, nhưng cô phát hiện cánh tay đang chặn chân cô lại vô cùng mạnh mẽ.
“Cho tôi vào đi có được hay không, tôi muốn đi vào a.” Doãn Triệt cầu khẩn, thấy Trần Hi lại lắc đầu, Doãn Triệt lại muốn cúi đầu xuống.
“Muốn. . . . . . Tôi muốn. . . . . .” Trần Hi sợ hãi kêu lên, đang bị cái cảm giác kia kích thích điên cuồng kia, cô vô lực chấp nhận.
“Xì. . . . . .” Một tiếng động ướt át vang lên.
Trần Hi cảm giác mình trong nháy mắt bị lấp đầy, hành động vừa rồi của Doãn Triệt làm cô càng trở nên ướt át.
“Thật thoải mái, thật ấm, em rốt cuộc cũng không coi thường tôi nữa rồi.” Doãn Triệt bắt đầu ra vào, tình khí trẻ con cùng lời nói của hắn sao lại tương phản đến thế.
Trần Hi cắn chặt răng, thừa nhận hắn mạnh mẽ ra vào, lý trí ít ỏi còn sót lại trong đầu cô bị những cú va chạm của Doãn Triệt làm cho tan tành. Bên trong xe vang lên âm thanh giao hợp ướt át, làm xe cũng chấn động mạnh.
Doãn Triệt rất dùng sức luật động, hắn hôm nay cùng với quá khứ không giống nhau, hắn rất gấp gáp vội vã, giống như người đi giữa sa mạc bỗng thấy ốc đảo, nóng lòng muốn giải tỏa sự khô cạn của mình.
“A. . . . . .” Trần Hi kinh hô một tiếng.
“Thoải mái sao?” Doãn Triệt tăng thêm lực.
Trần Hi cảm giác không thốt nổi lời nào, Doãn Triệt không ngừng nghĩ trong cơ thể cô càng ra vào mãnh liệt đẩy cô đến cao trào.
Trần Hi đột nhiên cảm thấy như có cái gì đó vỡ ra, thân thể đột nhiên mềm nhũn.
Doãn Triệt đang mơ, trong giấc mơ hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, hắn mơ thấy tiểu nha đầu dưới thân mình cầu xin, mà hắn vẫn là hung hăng đâm vào trong cơ thể cô, đem những uất ức cùng buồn bực trong thời gian này giải tỏa ra hết.
Bên tai của hắn vẫn luôn nghe rõ tiếng thở dóc của tiểu nha đầu, hơi thở của cô sao nghe ngọt ngào đến vậy, hắn thật muốn được chìm đắm trong đó không tỉnh dậy.
Doãn Triệt cảm giác thân thể mình giống như đang bị vật gì trói lại, làm hắn rất không thoải mái, hắn muốn lật ngừời lại, làm thế nào cũng không động đậy được.
Doãn Triệt mở mắt, ánh đèn có chút chói mắt, thật may là đầu hắn còn có thể cử động, hắn lắc lắc đầu, choáng váng, ngày hôm qua hắn hình như vì Trần Hi mà cản không ít rượu, cũng có say không ít.
Đèn trên trần nhà có chút xa lạ, Doãn Triệt nhíu nhíu mày, hơi động đậy cổ một chút, nhìn cảnh vật xung quanh, gian phòng này, hắn rất xa lạ.
“Đúng, cứ như vậy, tôi thích. . . . . .” Doãn Triệt khích lệ.
“Thích?” Doãn Triệt nhìn Trần Hi gạt gạt khóe miệng, ánh mắt của cô rất là hấp dẫn.”Vậy anh nhất định sẽ thích như vậy…”
Một cao dao, đột nhiên xuất hiện trước mặt Doãn Triệt, Trần Hi giơ tay chém xuống.
“Tôi sẽ làm cho anh không tỉnh lại . . .”
“A. . . . . .” Doãn Triệt chợt thức tỉnh.
Hắn mở mắt, đèn trên trần nhà thế nhưng lại giống như trong giấc mơ của hắn.
Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, nghe tựa hồ có người đang tắm, rất nhanh, tiếng nước ngừng chảy, cửa phòng tắm bị đẩy ra, là Trần Hi.
Trên người cô bọc một cái khăn lông lớn, tóc đang nhỏ nước, từng hạt theo chiếc cổ mảnh khảnh của cô lướt qua xương quai xanh, chảy xuống phía dưới.
“Sao em lại ở đây?” Doãn Triệt hỏi một câu, hắn nhìn thấy cơ thể Trần Hi run lên, cô hình như không
nghĩ tới hắn đã tỉnh.
Trần Hi tức giậc trợn mắt nhìn Doãn Triệt một cái. Chuông cửa vừa vặn vào thời khắc này vang lên, cô bước đến mở cửa, từ ngoài cửa nhận lấy túi y phục. Trần Hi từ trong túi lấy ra y phục của Doãn Triệt thô bạo ném trước mặt hắn.
Trên y phục có mùi thuốc tẩy rất nặng, không có mùi thơm gì, đã trải qua loại phục vụ ở không ít khách sạn, Doãn Triệt tựa hồ đã hiểu rõ ràng chuyện gì xảy ra.
Chẳng lẽ ngày hôm qua hắn cũng không phải đang nằm mơ, tất cả đều chân thật, hơn nữa trên thực tế cũng không khác xa so với hắn nghĩ. Trần Hi cũng không có lấy dao ra cắt tiểu đệ đệ của hắn, chỉ là cô không giống như đang rất vui mừng, có lẽ cô tức giậc, thái độ không tốt lắm, nhưng mà sắc khí xem ra không tệ, ngoại trừ dáng vẽ hơi hung hăng, gương mặt đó bừng cực kỳ thoải mái.
“Vậy. . . . . . Tôi. . . . . .” Doãn Triệt có chút trở nên nói lắp: “Tôi hình như uống nhiều quá, tôi không phải cố ý, em đừng giận nữa có được hay không.”
Mặt của Trần Hi càng đỏ hơn, cô vẫn còn cảm giác nhoi nhói đau như cũ.
“Mặc quần áo vào, đã giữa trưa rồi, tôi đã gọi điện cho người nhà giải thích cùng anh đến nhà bạn học chơi mạt chược suốt đêm, không được để lộ.” Giọng của Trần Hi mặc dù không quá tốt, nhưng cô cũng không có nổi giận, điều này làm cho Doãn Triệt cảm thấy nhẹ nhõm một chút.
Doãn Triệt không giống như Trần Hi mau quên như vậy, hắn rất nhanh liền nghĩ đến chuyện tối hôm qua.
Doãn Triệt nhìn chằm chằm lỗ tai Trần Hi đang đỏ ửng, nuốt nước bọt