Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2824 lượt.
, Trần Hi cảm thấy mình chưa từng dễ dàng vui vẽ đến thế.
Trước mắt cô xuất hiện một cái hồ nước nhỏ, hồ nước trong veo đến thấy cả đáy, trong hồ có một vài con cá nhỏ, chừng đầu ngón tay, những con cá bướng bĩnh thỉnh thoảng nỗi trên
mặt nước văng lên những bọt nước li ti.
Bên trên hồ có những khóm hoa nhỏ, mềm mại nhẹ nhàng.
Trần Hi cởi giày ra, cô định thử ngâm chân xuống nước để cảm nhận cảm giác mát mẻ này.
“Tôi nghĩ là cô sẻ không muốn làm như vậy!” Trần Hi đang định bỏ chân xuống, giọng nói tiếng Trung cứng nhắc đó lại vang lên sau lưng.
Trần Hi nghiêng đầu nhìn sang, trong tay người đàn ông giơ lên một con gà, gương mặt ông ta không để lộ biểu cảm gì.
Người đàn ông đem con gà trong tay ra sức ném xuống hồ nước, trong nháy mắt, mặt hồ dâng lên sóng nước tung tóe, ngay sau đó lông gà nổi lên đầy mặt hồ, một bộ xương gà lại chìm xuống dưới đáy.
Trần Hi bị dọa sợ lùi về sau một bước dài, cô nhìn thấy những con cá xinh đẹp đang bơi về hướng mình.
“Tại sao?” Trần Hi mang lại giày đi tới trước mặt người đàn ống. “Ông muốn cái gì?”
Trực giác nói cho Trần Hi biết, cô đến cái nơi quái gỡ này, đều là có liên quan đến người đàn ông này.
“Cô sẽ biết, bây giờ vẫn chưa đến lúc, đi thôi, nhiều ngày như vậy cô cũng mệt rồi, nghỉ ngơi thật tốt.” Người đàn ông xoay người lại “Cô nên biết một chuyện, những thắng lợi vui vẻ trước mắt chỉ là làm cho người ta không để ý đến những nguy hiểm tiềm ẩn sau nó.”
Trần Hi bĩu môi, cô nghiêng đầu nhìn sang cái hồ nước cùng sân cỏ xinh đẹp, ai có thể nghĩ đến, cô trải qua muôn vàn gian khổ đi tới đích cuối cùng lại là nguy hiểm nhu thế.
Doãn Triệt vô cùng phiền não, từ khi Trần Hi mất tích đến bây giờ đã hơn mấy ngày rồi, hắn không hiểu nổi, một người sống sờ sờ ra như thế đột nhiên lại có thể biến mất, hơn nữa còn hoàn toàn không có tung tích.
Khương Sâm cùng Jess đều đi tìm người, mà hắn ngoại trừ ngày ngày ở chỗ này phiền não ra, cũng không giúp ích được gì, hắn cảm giác mình thật vô dụng, rõ ràng mình mới là người đàn ông của cô ấy, nhưng lại là người vô dụng nhất trong ba người đàn ông này.
“Trăm việc không dùng được nhất là thư sinh” những lời này sao bây giờ so với hắn lại có đạo lý như vậy. Doãn Triệt vô cùng tự tin trước kia trong giây phút Trần Hi mất tích bị đả kích hoàn toàn, hắn cảm thấy mình thật không bằng những tên đàn ông cặn bã nhất.
“Thế nào, còn chưa tìm được người?” mẹ Doãn mới vừa đi mua đồ từ bên ngoài trở về, liếc mắt nhìn thấy bộ dáng uể oải của con trai, xe ra vẫn thật là chướng mắt.
“Vẫn chưa. . . . . .” Doãn Triệt nhìn mẹ Doãn một cái, tiếp theo sau đó cúi đầu trầm tư.
Chân mày Doãn Triệt cau lại. Có một số việc giống như phải nhờ người khác khai thông, mẹ Doãn đã thành công tìm ra được nguồn gốc phiền não của hắn, rốt cuộc ngoại trừ lo lắng cho Trần Hi, hắn chính là vẫn lo âu cho bản thân mình.
Một câu nói của mẹ Doãn có thể giải quyết được nhiều vấn đề, vấn đề chính bây giờ là Doãn Triệt cảm giác mình làm cái gì cũng không xong, nếu như không phải dựa hơi vào Doãn gia, nếu không phải là trưởng tôn của Doãn gia, hắn hiện tại cũng chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp, mỗi ngày phải bôn ba đi tìm các công ty tuyển dụng, chịu đựng áp lực thất nghiệp của một sinh viên mới ra trường.
Hắn không có giao thiệp, không có các mối quan hệ, cũng không có sự nghiệp của riêng mình, bỏ đi cái danh hiệu Đại thiếu gia nhà họ Doãn, hắn cón có thể có những gì?
Trong lòng Doãn Triệt tự hỏi, trải qua mấy phút, hắn từ ghế sofa đứng lên, đem điện thoại trên khay trà cất vào túi, xoay người đi ra khỏi cửa.
@@@@
“Ông chủ, vẫn là một chút tin tức cũng không có, còn tiếp tục điều tra sao?” Tiểu Hắc đứng trong phòng làm việc của Khương Sâm, hắn quan sát sắc mặt của Khương Sâm.
Khương Sâm vẫn tỏ vẽ bình thường, Tiểu Hắc trong lòng quan sát tình trạng gần đây của Khương Sâm. Ngũ quan vẫn tinh xảo đẹp đẽ như cũ, chỉ là hình như cằm có nhọn đi một chút, ừm… chắc là do đói, bảo mẫu trong nhà mất tích, không ai nấu cơm cho ăn rồi.
Tóc có rối loạn một chút, ừm…. chắc là quên soi gương rồi, bảo mẫu trong nhà mất tích, mỗi sáng sớm không cần phải thần thái sáng lạn dậy sớm để cãi vả mà trang điểm ăn mặc.
Còn nữa, hình như sắc mặt có tối một chút, ừm….. Trông có hơi khó chịu một chút, bảo mẫu trong nhà mất tích, thế mà ông ấy không tìm được bất kỳ đầu mối tung tích nào thì không khó chịu cũng là lạ.
Tiểu Hắc run lập cập, thu hồi ánh mắt quan sát Khương Sâm, bắt đầu mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tim, hắn không dám tìm tòi nghiên cứu tâm tư ông chủ nữa. Hắn vừa rồi không cẩn thận, giống như, hình như, có thể nhìn thẳng vào mắt Khương Sâm, hắn dám cam đoan, kích thích từ cái nhìn đó có thể so sánh với dòng điện.
“Cậu cứ nói tiếp đi?” Khương Sâm ngược lại hỏi Tiểu Hắc một câu.
Tiểu Hắc không dám nói tiếp, theo như lệ thường trong quá khứ, tìm người một thời gian dài như vậy, đã sớm nên bỏ qua. Đáng tiếc Trần Hi không giống như những